Chương 41

Tại bến Thuệ Hải, đã 6 giờ 30 tối nhưng rất nhiều tàu vẫn đang hoạt động, chúng xếp thành một hàng dài dọc bờ cảng, vào vào ra ra với ánh sáng đỏ xanh tím nâu làm tín hiệu, các thùng hàng lớn được cẩu hạ xuống, người trên tàu người dưới tàu đều bận rộn với công việc của mình.

Tiếng va chạm, tiếng máy móc, tiếng tàu thuyền, tiếng con người hòa vào nhau đầy ồn ào cùng vội vã.

Diệp Lăng và Phí Cửu đứng trên một cây cầu lớn, mặt sắt dưới chân vẫn còn ướt đẫm nước mưa, Diệp Lăng tựa lên thành cầu, một tay cầm thanh chắn, hơi lạnh tràn khắp bàn tay, tay còn lại cầm điện thoại nói chuyện.

Từ trên cầu nhìn xuống là mặt biển tối om, chỉ thấy được gợn sóng dập dìu lên xuống, tạt vào trụ cầu từng đợt nhỏ.

"Cha, tất cả đều quan trọng với con"

"Con hiểu"

"Chuyện với cậu ấy... Con sẽ không từ bỏ"

"... Con chẳng cần lợi ích hay ý nghĩa gì cả, đó chỉ là việc còn muốn làm"

"Con giải quyết được"

"Dạ, con sẽ thay đổi"

"Tất nhiên ạ, con là con trai của cha đấy"

Phí Cửu đứng phía sau Diệp Lăng, hướng tầm mắt ra xa, phía trước là những con tàu lớn sáng rực đèn, lệch về bên trái là biển cả bị màn đêm nuốt chửng.

Gió ở đây tương đối lớn, cả hai đều kéo cao áo khoác, Diệp Lăng còn cẩn thận quấn khăn một vòng quanh cổ Phí Cửu.

Diệp Lăng kết thúc cuộc gọi liền theo thói quen để điện thoại của mình vào túi áo cậu ta.

"Diệp Lăng, cơ sở đào tạo ở giữa biển sao?"

"Không, chúng ta sẽ đến Thuệ Lâm, nhưng tôi muốn đi bằng đường biển, sẽ hơi lâu hơn... Cậu không say sóng đâu nhỉ?"

Dù sao thì Phí Cửu cũng có dị năng hệ thủy mà.

"Tôi chưa đi tàu bao giờ"

Diệp Lăng quay đầu nhìn Phí Cửu rồi mỉm cười nói:

"Lần đầu à? Vậy cậu chờ mong chứ?"

Từ khi đặt chân đến đây, Phí Cửu chỉ theo bản năng nhìn những thứ mới mẻ trước mắt, cậu ta chưa kịp nghĩ đến chuyện khác, cũng chẳng rõ bản thân có mong chờ hay không.

Đối diện với ánh mắt tò mò, nụ cười thoải mái và câu hỏi dễ nghe của Diếp Lăng, chợt Phí Cửu cảm thấy bản thân dường như cũng có chút mong chờ.

"Ừm..."

Một nửa gương mặt của Phí Cửu bị che bởi lớp khăn choàng, Diệp Lăng không thấy được mặt cậu ta hơi ửng đỏ. Diệp Lăng tự nhiên choàng tay qua vai Phí Cửu, đưa tay chỉ vào một chiếc tàu đang chậm rãi tiến tới.

"Chút nữa chúng ta sẽ lên con tàu đó, ăn một bữa tối theo kiểu địa phương và nghe họ kể chuyện về cảng tàu nay"

"Cảng tàu này?"

"Cảng tàu này đã có hơn 30 năm, với họ, chắc hẳn nơi đây có rất nhiều điều thú vị"

Đây cũng là vấn đề cần quan tâm tiếp theo... Thật ra thì con người không phải khó thay đổi... Chỉ là họ hay bất an khi thay đổi mà thôi...

Một lúc sau, con tàu lớn cũng đến, người trên tàu hỏi vài câu qua lại với Diệp Lăng, rồi thả thang dây xuống cho bọn họ leo lên.

Diệp Lăng dễ dàng leo lên trước, sau đó đưa tay cho Phí Cửu đang leo ngay sau mình, kéo cậu ta lên.

"Xin chào, anh có thể gọi tôi là Phí Diệp, còn đây là bạn tôi, cậu ấy tên Lăng Cửu"

Diệp Lăng kéo tay Phí Cửu, vui vẻ giới thiệu.

Phí Cửu khẽ gật đầu:

"Chào anh"

"Tôi là Trần Kính Hân, là kỹ thuật viên trên tàu. Hai cậu đến D2 đúng không? Chắc hơn 8 giờ mới đến đấy, trong thời gian này, hai cậu cần gì cứ nói với tôi"

"Được, cảm ơn anh, tàu sẽ rời cảng bây giờ sao?"

"Đúng vậy, có tín hiệu từ trạm trực sẽ xuất phát. Vào trong đi, các cậu có đói không? Bên trong có chút đồ vặt"

Trần Kính Hân cùng trạng với Diệp Lăng và Phí Cửu, có lẽ lớn hơn vài tuổi, nhưng anh ta có một chiều cao thật sự ấn tượng, cao hơn hẳn họ nửa cái đầu, với người không có dị năng thì thể hình này rất nổi bật. Lưng dài vai rộng, mang màu da đặt trưng của người vùng biển, giọng nói pha chút âm điệu địa phương, thái độ vô cùng thân thiện.

Anh ta dẫn đường cho họ vào trong, Diệp Lăng khoác vai Phí Cửu tiếp bước:

"Không cần khách sáo thế đâu, cho hai chúng tôi xin ít nước được rồi. Nghe nói món Bapap ở đây rất ngon, chúng tôi phải để bụng thưởng thức chứ"

Trần Kính Hân cười lớn mở cửa, sau đó nhường hai bọn họ vào trước.

"Vậy các cậu chọn đúng tàu rồi. Bapap của bác gái tôi chuẩn bị rất ngon đấy nhé"

Sau cánh cửa là một căn phòng tầm trung, có hai giường đôi, một cái bàn treo tường dài và mấy thứ linh tinh.

Một trong bốn người đang ngồi trên sàn đánh bài là người lên tiếng đầu tiên.

"Đúng đó, bây giờ khó kiếm hương vị ngày xưa như này lắm đấy"

Thiếu niên trên giường buông điện thoại xuống, nhìn ra cửa phất phất tay nói:

"Mấy cậu đừng nghe chú ấy, Bapap ở đâu mà không có chứ?

"Cái thằng nhóc này, mày thì biết cái gì?"

Trần Kính Hân đóng cửa, sau đó mở hai cái ghế gấp cho Diệp Lăng và Phí Cửu:

"Bọn họ ngày nào cũng như thế, hai cậu đừng để ý. Chỗ chúng tôi chỉ có cà phê, tôi nấu nước pha cho hai cậu uống tạm nhé?"

"Anh không phiền thì cho chúng tôi hai ly nước nóng là được"

Trần Kính Hân không từ chối.

Mọi người có vẻ khá gần gũi, không hình thức, không câu nệ. Diệp Lăng còn chưa chủ động bắt chuyện đã nhận rất nhiều lời hỏi han.

Trong phòng còn có một người đang nghỉ ngơi trên giường, nghe âm thanh bọn họ ồn ào mới ngáp ngắn ngáp dài ngồi dậy. Vì Trần Kính Hân vào đây nên cậu ta và cậu thiếu niên cầm điện thoại vừa rồi phải ra trông thuyền.

Trước khi đi họ còn cho Diệp Lăng và Phí Cửu hai thanh socola.

Đây là tàu chở hàng lớn, nhưng bên trên tàu hiện tại vẫn chưa có hàng hóa gì, ngoài bảy người họ vừa gặp thì trên khoang lái vẫn còn một lái tàu và tập sự.

Người và hàng hóa còn lại sẽ được đón lần tiếp ở cửa sông phía trước. Trước đó, họ sẽ dừng ở điểm D2, người của Diệp Lăng sẽ đến đón cậu vào đất liền, đi xe thêm 15 phút sẽ vào thành phố Thuệ Lâm.

Diệp Lăng đổi thanh socola trắng trên tay mình để lấy về thanh socola đen trên tay Phí Cửu.

Có lẽ đã nhận được tín hiệu, tàu bắt đầu di chuyển nhanh hơn.

May là tàu lớn, hệ thống ổn định hoạt động tốt, người cầm lái có kỹ thuật cao, nên tàu chỉ lắc lư nhẹ một chút, rồi dần đi vào ổn định.

Tàu rời bến, mọi người kết thúc ván bài, vẫn không quên tranh cãi ai ăn ít, ai lỗ nhiều.

Diệp Lăng phụ Trần Kính Hân dọn đồ, vui vẻ trò chuyện với anh ta.

Phí Cửu ngoan ngoãn ngồi một bên nhận đồ từ tay Diệp Lăng rồi đặt lên bàn treo tường.