Quyển 1 - Chương 9

Tân Niệm tắm rửa xong ra thấy Văn Tranh vẫn đang dọn dẹp phòng khách, sách và bản thảo để lộn xộn trên bàn đã được xếp lại ngay ngắn, chén đũa trong phòng bếp cũng đã được rửa sạch.

Trong mắt Văn Tranh tỏ ý xin lỗi, thấy Tân Niệm vào phòng bếp tìm nước uống, anh lập tức rót nước nóng từ trong bình ra, pha với một chút nước lạnh rồi mới đưa cho cô.

Tân Niệm uống một ngụm gần hết, nghe thấy Văn Tranh hỏi: “Buổi tối đi xã giao chưa ăn gì đúng không, có muốn anh nấu đồ ăn khuya cho em không?”

Tân Niệm: “Trong tủ lạnh hết đồ ăn rồi, khỏi đi.”

Văn Tranh: “Vậy đặt đồ ăn ngoài.”

Tân Niệm lắc đầu, để ly xuống rồi đi ra phòng khách, mở tivi lên, tìm bộ phim cô đang xem dở.

Văn Tranh uống hết nước còn lại trong ly, rửa sạch rồi tìm máy hút bụi bắt đầu hút bụi sàn nhà.

Tiếng máy hút bụi không lớn, Văn Tranh cũng làm rất nhanh, khi anh nhanh nhẹn làm xong thì thấy Tân Niệm đã nằm nghiêng xuống, một tay đặt dưới gối, quay lưng về phía tivi.

Văn Tranh đi qua ngồi cạnh sofa, lấy tay vỗ cô: “Ừm, vẫn còn giận anh sao?”

Tân Niệm dùng khoé mắt liếc anh: “Không phải bảo anh tiếp tục theo dõi Lê Tương sao, qua đây làm gì?”

Văn Tranh khẽ thả lỏng: “Anh không có trốn việc, vì thức liên tục mấy đêm rồi nên không chịu được nữa. Em yên tâm, có người của anh theo, sẽ không bỏ sót gì đâu.”

Mắt Tân Niệm mở lớn hơn chút: “Ai, tin được không?”

Văn Tranh: “Người do anh Khi cử đến, không sao đâu.”

Tân Niệm biết anh Khi nhưng chưa từng gặp mặt. Hai năm Văn Tranh ngồi tù từng được đàn em của anh Khi chăm sóc nên sau khi ra tù thì theo anh ta làm việc, mặc dù luôn làm mấy việc chụp lén theo dõi này nọ.

Còn về những đơn hàng chụp lén, nhỏ thì là chụp chứng cứ nɠɵạı ŧìиɧ của vợ hoặc chồng, lớn thì liên quan đến hoạt động phạm tội.

Bởi vì nghề thám tử tư không phải ngành hợp pháp trong nước, lại thêm Văn Tranh từng có tiền án, ban đầu mỗi lần nhìn thấy cảnh sát, anh đều trốn tránh, sau đó từ từ làm quen với cảnh sác khu vực, lại nghe nói vừa có chế độ mới là thưởng cho người tố cáo nên anh bắt đầu cung cấp vài manh mối có giá trị mà mình biết cho phía cảnh sát. Như vậy không chỉ có thể giải quyết vấn đề không đủ lực lượng của cảnh sát, gia tăng tốc độ phá án, mà cũng có thể mang đến lợi ích cho Văn Tranh, xem như hai bên cùng có lợi.

Văn Tranh thấy Tân Niệm không tiếp lời, lại nói: “Thực ra trước kia anh Khi từng hỏi anh vì sao cứ nhắm vào Lê Tương, nhưng anh ấy cũng không ngăn cản. Nói thế nào nhỉ, anh đoán có lẽ anh Khi biết người phía sau Lê Tương là ai, không muốn gây ra phiền toái.”

Tân Niệm ngồi dậy, bình thản nhìn anh: “Chuyện từ khi nào?”

Văn Tranh chớp mắt: “Hơn nửa năm trước rồi.”

“Vậy sao bây giờ anh mới nói?”

“Cũng đâu phải chuyện gì lớn, anh ấy sẽ không trách anh đâu.” Văn Tranh giải thích.

Tân Niệm không tiếp lời, chỉ cụp mắt không biết đang suy nghĩ chuyện gì.

Văn Tranh sờ tay cô, biết tay cô thường hay lạnh nên vừa sờ vừa xoa: “Nói thật anh cũng cảm thấy rất kỳ lạ, sao tự nhiên em lại cố chấp với Lê Tương như vậy? Đâu đâu cũng có người nổi tiếng có hậu thuẫn thôi, tại sao lại cứ phải nhắm vào cô ta?”

Tân Niệm nửa thật nửa giả đáp: “Cô ta hào phóng.”

Văn Tranh vui vẻ: “Này thì đúng.”

Sau đó anh ngừng cười: “Nhưng chúng ta cũng không thể cứ nhắm vào một người mãi như vậy, lỡ như bị ép quá… Chúng ta không quyền không thế không có chống lưng, có thể chơi lại được ai chứ?”

Tân Niệm rút tay về: “Nếu anh muốn rút lui thì cứ nói thẳng, để em tự làm.”

Văn Tranh bắt tay cô lại: “Anh đang khuyên em thôi, dù sao em đi đâu thì anh đi đó.”

Lúc này Tân Niệm mới lộ ra nụ cười nhạt.

Văn Tranh thấy trạng thái của cô đã dần hoà hoãn thì bắt đầu tìm lời, dựa sát người qua, giọng điệu còn hơi làm nũng: “Niệm Niệm, tối nay anh ngủ ở đâu đây…”

Hai người cách nhau rất gần, gần đến mức có thể ngửi thấy hơi thở của nhau.

Trên người Văn Tranh có mùi bột giặt, râu cũng được cạo sạch sẽ, tóc cũng rất phồng.

Đuôi mắt Tân Niệm vươn chút ý cười: “Tắm rửa sạch sẽ mới được lên giường em.”

Văn Tranh nhỏ giọng nói: “Anh tắm ở nhà rồi, chà đến muốn tróc da luôn.”

Tân Niệm: “Tắm lại một lần, em xử lý công việc trước, ngoan ngoãn đợi em.”

“Được rồi!” Văn Tranh lập tức nhảy lên, vừa ngân nga câu hát vừa đi vào phòng tắm.