Quyển 1 - Chương 8

Rạng sáng, Tân Niệm về đến nhà.

Lúc đi đến trước thang máy, điện thoại hiện lên mấy tin nhắn wechat.

Cô ấn mở ra, là Hứa Vĩ gửi.

Chẳng có gì ngoài khen ngợi biểu hiện hôm nay của cô, cảm ơn cô đã cứu vãn tổn thất cho bộ phận.

Tân Niệm đọc lướt qua tin nhắn, không trả lời.

Cửa thang máy mở ra, cô vừa nhấc chân định đi vào, một luồng sức mạnh đột nhiên rơi lên vai, vừa mạnh vừa đột ngột.

Sức lực người đó rất lớn, một tay nắm lấy vai cô, một tay khác bịt miệng cô, lôi cô vào thang máy.

Chuyện xảy ra quá nhanh.

Đầu óc Tân Niệm bỗng trống rỗng, quên mất luôn bình xịt cay để trong túi xách.

Cửa thang máy đóng lại.

Tân Niệm bắt đầu phản kháng, nhưng sức mạnh của đối phương rất áp đảo.

Anh ta siết chặt cô đến không thở được, nỗi hoảng sợ ập đến, trước mắt cô tối đen, trong đầu loé lên hình ảnh mười mấy năm trước.

Bạo lực, máu tanh.

Kêu gào, la hét.

Phản kháng, chèn ép.

Còn có tuyệt vọng.

Tâm trí cô bỗng trôi dạt đi, bị nỗi hoảng sợ vùi lấp.

Cho đến khi bên tai vang lên giọng của đàn ông: “Đưa mật khẩu ngân hàng cho tao! Nếu không tao gϊếŧ mày diệt khẩu!”

Tân Niệm dừng phản kháng, tâm trí cũng mau chóng quay lại.

Cô từ từ quay đầu, người đàn ông cũng buông tay, cười vô lại.

Thế mà lại là Văn Tranh.

Tân Niệm nhìn thẳng vào anh, trong mắt vẫn còn sót lại sự hoảng sợ và vẻ không dám tin.

Có lẽ là giật mình bởi sắc mặt của cô, Văn Tranh nhanh chóng ngừng cười: “À, có phải doạ em quá không, ừ thì, anh chỉ đùa em thôi, em…”

Túi xách của Tân Niệm “chào hỏi” mặt anh cái “rầm”.

Trên túi xách có trang sức kim loại, đập lên xương gò má đương nhiên là đau, Văn Tranh đau đến nhe răng nhếch mép không nói nên lời.

Văn Tranh che mặt, một lúc lâu sau mới đỡ hơn: “Mẹ nó, đau chết ông rồi!”

Nhưng vừa dứt lời, anh đã dừng lại.

Sắc mặt Tân Niệm u ám, vành mắt hơi đỏ, vẫn nhìn anh trừng trừng.

Văn Tranh ngẩn người, vừa định mở miệng, Tân Niệm đã xoay người ấn nút thang máy.

Khi đến tầng của mình, cô đi thẳng ra ngoài.

Văn Tranh đuổi theo, miệng liên tục xin lỗi.

Đi đến trước cửa nhà, Tân Niệm dùng vân tay mở khoá.

Cô đi vào trong, xoay người nhìn Văn Tranh.

Văn Tranh đứng ngay trước cửa một cách dè dặt, hiển nhiên là cô không lên tiếng thì anh không dám vào.

Hai người cứ nhìn nhau như vậy.

Sắc mặt của Tân Niệm tốt hơn lúc nãy một chút, nhưng ánh mắt vẫn rất lạnh.

Văn Tranh bỗng không bắt được suy nghĩ của cô: “Xin lỗi Niệm Niệm, anh sai rồi…”

Anh rất ít khi thấy cô thế này, trong ấn tượng của anh, dường như chỉ có một lần Tân Niệm khiến anh cảm thấy xa lạ, hôm nay là lần thứ hai.

Không biết qua bao lâu, Tân Niệm nghiêng người nói hai chữ: “Vào đi.”

Lời tác giả:

Tôi biết đa số độc giả đều hiểu quy tắc của Tấn Giang nhưng tôi vẫn phải nhắc lại, mặc dù có vài chuyện trong truyện dựa theo câu chuyện có thật, nhưng tôi không có ý ám chỉ hay nhằm vào bất kỳ người hay chuyện nào, xin đừng có tật giật mình, viết về vụ án và tội phạm không có nghĩa là tác giả ủng hộ tội phạm, chắc hẳn mọi người đều hiểu được đạo lý này, cảm hơn mọi người đã hiểu cho~