Qua ba tuần rượu, Tân Niệm vừa đi ra khỏi nhà vệ sinh thì bị Mike cố tình chờ ở ngoài hành lang chặn lại.
“Người đẹp, nói vài câu nhé?”
Tân Niệm theo Mike đến trước cửa sổ, anh ta vừa định đưa điếu thuốc cho cô thì đã thấy cô lấy một hộp thuốc trong túi xách ra.
Mike hiểu ý, cất điếu thuốc đi, lấy bật lửa ra.
Điếu thuốc cháy lên, Tân Niệm rít hơi đầu tiên.
Lúc này Mike mới hỏi: “Chuyện của Trương Tự thật sự là do cô viết?”
Tân Niệm không trả lời mà hỏi ngược lại: “Tôi có thể giúp được gì cho Tổng giám đốc Mike?”
Mike: “Giúp thì khách sáo quá, phải là đôi bên cùng có lợi.”
“Hiểu rồi.” Tân Niệm nói: “Để tôi làm người xấu.”
Mike cũng không úp mở: “Đương nhiên không phải làm không công, chắc chắn sẽ không thiếu lợi ích của cô.”
Tân Niệm nhướng mày, ra hiệu cho anh ta tiếp tục nói.
Mike nhanh chóng nói: “Theo tôi quan sát, cô chắc hẳn sẽ không cam chịu với vị trí tổ trưởng nhỏ bé này, chúng ta hợp tác, tôi bằng lòng làm ván cầu cho cô, sau này có thể tiến cử cô vào nền tảng lớn hơn, hoặc là cô đến công ty chúng tôi, tôi giao bộ phận quan hệ công chúng cho cô. Thế nào?”
Mấy thứ như học vấn hay kinh nghiệm trong nghề đểu chẳng có tác dụng trong giới này, đọ trí tuệ, đọ nhân tính, giỏi giải quyết khủng hoảng mới là thiết thực nhất.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, lời hứa của Mike cũng có thể chỉ là một lời hứa suông, dù sao chỉ nói thì đâu có phạm pháp.
Tân Niệm chỉ đánh giá bằng ba chữ: “Quá xa vời.”
Mike thấy Tân Niệm không cắn câu thì bắt đầu tăng tiền cược, lấy điện thoại mình ra tìm wechat của một người, cho cô xem: “Ngày mai chúng tôi có buổi gặp mặt với Tổng giám đốc Tiêu của nền tảng này, hay là cô đi cùng đi, tôi trực tiếp giới thiệu cho cô?”
Tân Niệm khẽ cười ấn mở wechat của mình, ra hiệu cho Mike.
Avatar wechat y hệt.
Ánh mắt Mike nhìn Tân Niệm thay đổi lần thứ hai, thái độ cũng không dám khinh nhờn nữa.
Lúc này Tân Niệm nói: “Nghe nói Vương Vũ Hân của công ty các anh bị người khác giành mất vai diễn trong bộ phim “Kịch Trong Kịch”?”
Nhắc đến chuyện này Mike lại thấy tức, vốn là đã bàn xong hết điều kiện và thời gian rồi, chỉ chờ đến lúc vào tổ quay phim thôi, không ngờ tự nhiên bên đó lại đổi người, còn là một người mới không có chỗ nào bằng Vương Vũ Hân.
Mike: “Hừ, có bản lĩnh giành tài nguyên thì cũng phải có bản lĩnh giữ nhiệt đi chứ, bộ phim đó chiếu từ nửa năm trước rồi, có chút tiếng tăm gì không?”
Tân Niệm gãi đúng chỗ ngứa: “Vậy giải thưởng thì sao?”
Trước đó có lời đồn rằng bộ phim đó vốn không phải chạy theo sức nóng, mà nội bộ đã quyết định danh sách ứng cử viên thắng giải từ trước rồi.
Sắc mặt Mike hơi thay đổi, thấy không đến nửa tháng nữa là đến lễ trao giải, trong lòng đương nhiên không phục: “Thực ra chúng tôi đã rất cố gắng, cũng bỏ tiền rồi, cũng mời người rồi, cũng chạy vạy quan hệ rồi. Về thực lực, Vũ Hân nhà chúng tôi chẳng thua mảng nào…”
“Ừm, chỉ là thiếu may mắn.” Tân Niệm nói luôn mấy chữ còn lại giúp anh ta.
Người mới cướp tài nguyên kia đến từ công ty “Giải trí Hoa Thắng” nổi tiếng, phía sau có tư bản chống đỡ, lại còn có ngôi sao hàng đầu Lê Tương nâng đỡ.
Nghe nói Lê Tương là người đã ra mặt giải quyết ổn thoả với nhà sản xuất phim “Kịch Trong Kịch”.
Tân Niệm dập tắt điếu thuốc, cười nói: “Tôi không có bản lĩnh giúp Vương Vũ Hân lấy được giải thưởng, nhưng tôi có cách khuấy đυ.c nước bên kia.”
Mắt Mike sáng lên, nhưng vẫn nghi hoặc hỏi: “Nói đi, cô muốn gì?”
Nụ cười của Tân Niệm nhạt đi: “Tiền, càng nhiều càng tốt.”
Mike: “Được, không thành vấn về, cô là chị của tôi, là chị ruột tôi! Sau này hai ta thường xuyên qua lại, giữ liên lạc nhé!”