Quyển 2 - Chương 29

Mấy cảnh quay từ chiều đến chạng vạng không thuận lợi lắm.

Lê Tương hơi không yên lòng, quên thoại mấy lần, đạo diễn liên tục lắc đầu.

Cho đến khi miễn cưỡng qua được cảnh cuối cùng, Lê Tương đi qua xin lỗi đạo diễn.

Trở về xe nhà di động, cô vừa cầm điện thoại của mình để xem camera phát lại, lúc này mới để ý đến trong đó có một đoạn clip Si Vọng đi ra ngoài một mình, hai tiếng sau cũng chưa thấy về.

Trong lúc đó dì giúp việc đến nấu cơm, Trần Hy vừa ngủ dậy, đi ra từ phòng ngủ.

Mấy phút sau, bọn họ phát hiện không thấy Si Vọng đâu, tìm cô ấy khắp nhà.

Sau đó Trần Hy gọi một cuộc điện thoại.

Lê Tương nhìn chằm chằm ống kính, không nhìn thấy màn hình của điện thoại, cũng không nghe thấy Trần Hy đang nói gì, nhưng cô có cảm giác người Trần Hy đang gọi là Tần Giản Châu.

Lê Tương cũng gửi tin nhắn wechat cho Tần Giản Châu, nói: [Si Vọng ra ngoài một mình rồi.]

Tần Giản Châu trả lời: [Đã tìm được rồi, chúng tôi đã đến dưới lầu.]

Lê Tương không hỏi Tần Giản Châu làm sao tìm được, chỉ yên lặng chờ đợi.

Cô hơi bất an, còn hơi nghi hoặc, cho đến khi nhìn thấy trong ống kính mở cửa ra, Tần Giản Châu và Si Vọng đi vào phòng khách.

Si Vọng cúi đầu, Trần Hy thấy cô ấy thì nhào qua.

Hai người ôm nhau.

Si Vọng vỗ lưng Trần Hy giống như đang an ủi cô ấy.

Tần Giản Châu đứng gần cửa ra vào, để hai tay vào túi nhìn cảnh tượng này.

Cho đến khi hai cô ấy nhìn sang anh ta, anh ta mới nói một câu.

Si Vọng lại cúi đầu lần nữa.

Hình như Trần Hy trả lời gì đó.

Tần Giản Châu không đáp lại, xoay người rời đi.

Không đến nửa phút sau, Tần Giản Châu gửi tin nhắn wechat đến.

Lê Tương ấn mở ra xem, anh ta nói: [Cô ấy cảm thấy ở trong nhà ngột ngạt nên ra ngoài hóng mát.]

Không đúng, đây không phải là lý do.

Trực giác của Lê Tương nói với cô rằng hoặc là Tần Giản Châu đang nói dối, hoặc là Si Vọng nói dối.

Si Vọng ra ngoài chắc chắn là có nguyên nhân.

Nhưng nguyên nhân thật sự là gì, Tần Giản Châu sẽ không nói.

Vấn đề này quấy nhiễu Lê Tương suốt đường đi, cô nghĩ không thông nhưng lại không ngừng được.

Thực ra theo lý mà nói Si Vọng là người trưởng thảnh, cô ấy có thể tự do ra vào, muốn đi đâu thì đi đó.

Nhưng cô ấy lại không được trưởng thành trong môi trường bình thường, dù là IQ, quan hệ xã hội, tầm nhìn, hay là trài nghiệm cuộc sống.



Nửa tiếng sau, Lê Tương về căn hộ, cùng Dương Tuyển thu dọn chút đồ dùng cá nhân.

Trên đường đến nhà họ Diêu, Lê Tương căn dặn vài chuyện, trong đó có một việc là bảo Dương Tuyển liên hệ với chuyên gia tư vấn tâm lý trước kia, tư vấn online là được.

Trước kia tìm chuyên gia tư vấn tâm lý là vì để tìm hiểu nhân vật Vương Nghiêu, bởi vì nhân vật gốc của Vương Nghiêu từng làm chuyên gia tư vấn tâm lý, lúc Đại học còn từng học môn tự chọn là tâm lý học tội phạm.

Nhưng lần này Lê Tương không phải vì vai diễn mà là vì “giải đố”, không phải từ lập trường của chị gái mà là muốn tìm một góc độ tỉnh táo, khách quan hơn.

Còn có người nhà họ Diêu.

Ông cụ Diêu, Diêu Lam, Diêu Thành, Diêu Trọng Xuân…

Trước kia bọn họ chỉ là những nhân vật nằm trên mặt giấy, được miêu tả qua những con chữ.

Nhưng bây giờ bọn họ sống sờ sờ, ở ngay xung quanh cô, cô cần phải tiêu tốn nhiều tinh thần mới có thể hiểu được cái “đề khó” không có công thức và quy tắc này.

Lúc sắp đến nhà họ Diêu, Dương Tuyển lần nữa bày tỏ rằng mấy hôm nay Lê Tương có vẻ không giống như trước kia.

Cậu ta cho rằng là do cô nhập vai quá, còn nói nhân vật Vương Nghiêu chắc chắn sẽ bùng nổ.

Nhưng trong lòng Lê Tương hiểu rõ cô không chỉ nhập vai trong “Cô Ấy Có Tội”, mà còn nhập vai “Lê Tương”, và nhập cả vai “Diêu Quyên”.

Cô chỉ có một phần tư là Si Thần.

Cô phải cố gắng hoà nhập nhanh nhất có thể, càng sâu càng tốt.

Thứ thôi thúc cô bước về trước là du͙© vọиɠ.

Mà trực giác của cô nói với cô rằng đầu đường bên kia không chỉ có nguy hiểm mà còn có kho báu.