Đúng là rất nhanh.
Lê Tương để lại cách liên lạc của mình cho Diêu Trọng Xuân và dì chăm sóc bà ta, sau đó vừa nghiền ngẫm những lời của Diêu Trọng Xuân vừa đi ra ngoài.
Ở ngay khúc rẽ cầu thang tầng hai, cô nghe thấy dưới lầu vang lên tiếng ồn ào.
Mấy hôm nay, ngôi nhà luôn rất yên tĩnh.
Nghe nói ông cụ luôn ở trên từng ba chưa từng xuất hiện lần nào, còn bà vợ bé từ sau lần trước thì cũng không còn đến bắt chuyện nữa.
Có thể tưởng tượng tiếng ồn lúc này đột ngột đến mức nào.
Lê Tương đến cạnh tay vịn nhìn xuống dưới.
Có hai đứa bé đang đuổi bắt nhau trong phòng khách, một bé trai và một bé gái, cùng lắm là 5, 6 tuổi.
Hai người phụ nữ bên cạnh đang trò chuyện, là mẹ của hai người đứa nhỏ, hai người không ngăn cản hai đứa nhỏ đùa giỡn mà dường như tập trung vào câu chuyện họ đang nói hơn.
Hai ngưòi đó là chị dâu cả và chị dâu họ của Diêu Lam, đều xuất thân từ nhà giàu.
Một lúc sau, vợ bé cùng người làm xuất hiện, nói là đã chuẩn bị trà bánh mà hai người thích ở trong.
Chị dâu lớn và chị dâu họ vui vẻ đón nhận, nhưng lúc vợ bé xoay người đi trước, hai người trao đổi ánh mắt ở phía sau, chị dâu họ níu tay chị dâu cả lại, hình như còn thấp giọng nói mấy chữ.
Không lâu sau, người làm đi lên tầng hai, gặp Lê Tương thì nói: “Cô chủ mời cô qua đó ạ.”
Lê Tương lấy điện thoại ra xem giờ trước: “Giúp tôi nói với cô chủ một tiếng là tôi phải vội về đoàn phim, còn phải đóng cảnh đêm.”
Người làm tỏ vẻ hơi khó xử nhưng vẫn làm theo, nhanh chóng qua đó báo.
Hai đứa bé dưới lầu vẫn đang đuổi bắt nhau.
Lúc Lê Tương xuống lầu, đúng lúc bọn chúng chạy đến cửa, một người đàn ông đi từ ngoài vào, hai đứa trẻ suýt nữa đυ.ng vào.
Người đàn ông mỗi bên chặn một đứa, hai đứa nhỏ lại cười ha ha chạy đi.
Người đàn ông nâng mắt, chạm vào mắt Lê Tương vừa đi xuống.
Lúc này Lê Tương mới nhìn rõ người đến là Diêu Thành.
Trong phòng rất sáng, lần này cô đã nhìn thấy rõ ràng dáng vẻ của Diêu Thành, cộng thêm anh mặc bộ đồ thoải mái màu nhạt, ngoại trừ khí chất yếu ớt ra thì còn lộ ra chút hơi thở thanh xuân.
“Anh Diêu.”
Lê Tương gật đầu chào anh nhưng không dừng chân.
Diêu Thành lùi ra sau theo từng bước cô bước qua, ỷ vào chân dài mà chặn trước mặt cô.
“Đi đâu?”
Lê Tương đứng lại: “Về đoàn phim.”
Diêu Thành: “Không phải cảnh đêm trong thời gian này đều đã hoãn hết rồi sao?”
Thì ra là anh biết.
Diêu Thành lại hỏi: “Có muốn cùng ra vườn dạo không?”
Lê Tương không có lý do để từ chối: “Được.”
Đương nhiên cô sẽ không cho rằng chỉ đơn thuần là đi dạo.
Lần trước vợ nhỏ bị người khác lợi dụng, cũng là để thăm dò.
Vì vậy người nào đã lợi dụng bà ta? Là chị dâu cả, chị dâu họ vừa nãy, hay là Diêu Thành của bây giờ?
Trong sân thắp vài ngọn đèn, ánh sáng vàng mờ rọi lên hoa cỏ cây cối trong vườn, trông có chút lãng mạn.
Lê Tương cụp mắt, nhìn cái bóng dưới đất, ngửi mùi thơm của cây cỏ và mùi thuốc trên người Diêu Thành, chờ anh nói rõ mục đích.
Hai tay Diêu Thành bỏ vào túi quần, lúc này mới chậm rãi lên tiếng: “Nghe nói chị dâu họ là bạn cùng trường cấp ba của cô?”
Lê Tương nhìn anh, giả vờ tỏ vẻ mờ mịt: “Vậy sao? Tôi không quen cô ấy.”
Đương nhiên cô biết chị dâu họ đó tốt nghiệp trường cấp ba nào, nhưng cô cũng thật sự không quen biết cô ta, bởi vì lý lịch học cấp ba của cô là bịa ra.
Diêu Thành mỉm cười nói: “Lớn hơn cô mấy khoá, lúc cô vào trường thì chắc chị ấy đã tốt nghiệp rồi.”
“Ồ.” Lê Tương tiếp lời: “Thì ra lúc nãy bọn họ gọi tôi qua là để “ôn chuyện cũ” à.”
“Cũng có thể là để ra oai phủ đầu.” Diêu Thành bình thản nói.
Lê Tương đứng lại: “Vậy anh thì sao?”
Diêu Thành đi thêm hai bước rồi cũng dừng lại, quay người nhướng mày.
Lê Tương: “Tôi còn tưởng tôi chỉ là một người ngoài không liên quan, mỗi ngày đến đây chỉ để ở cùng mẹ ruột tôi một tiếng. Một tiếng có thể xảy ra chuyện gì chứ, cũng chẳng ảnh hưởng đến bất kỳ ai.”
Diêu Thành cười lắc đầu, để lộ hàm răng trắng, giống như nghe thấy một câu chuyện cười.
Mấy giây sau, anh thu lại nụ cười, hỏi: “Cho dù không ai nhắc nhở cô, tự cô cũng phải nhận ra chứ. Trong tay cô Trọng Xuân có… 5% cổ phần của Diêu Thị.”
Ồ, mấu chốt nằm ở đây.
Nghe có vẻ không nhiều, nhưng với những gia tộc có thể nảy sinh cuộc chiến tranh giành quyền thừa kế, đừng nói là 5%, dù là 1% cũng có thể thay đổi cục diện.
Lê Tương: “Tôi chưa từng muốn có, mà bà ấy cũng sẽ không cho tôi.”
Diêu Thành: “Không ai tin câu này đâu.”
Lê Tương: “Vì vậy bây giờ mấy người đang xem tôi là kẻ xâm nhập đúng không? Nhưng tôi vốn chẳng thể tạo ra bất kỳ đe doạ nào cho các người, các người muốn đuổi tôi đi là chuyện quá dễ dàng.”
Diêu Thành lại cười: “Xem ra cô thật sự không biết, Diêu Lam chẳng nói gì với cô cả.”
Lê Tương không hề cảm thấy có gì kỳ lạ, cô là một người ngoài, Diêu Lam không cần phải giải thích gì với cô, Diêu Lam chỉ muốn lợi dụng cô, còn cô thể hiện giá trị lợi dụng của mình mới lên được thuyền của Diêu Lam.
Diêu Thành bước một bước, rồi lại một bước, không dài nhưng lại ngày càng gần Lê Tương.
Lê Tương không tránh, chỉ nhìn anh bước đến trước mặt mình.
Cô hơi ngẩng đầu, nhìn vào mắt anh.
Bởi vì chiều cao của anh che đi một phần ánh sáng khiến gương mặt của hai người cùng chìm vào nơi sáng tối giao nhau.
Diêu Thành cúi đầu, nói: “Chuyện không đơn giản như cô nghĩ đâu, cô Trọng Xuân biết rất nhiều bí mật trong nhà, mỗi ngày hai người ở chung với nhau nói nhiều như vậy, có thể yên tâm với những người nắm giữ bí mật sao… Cô đó, phải cẩn thận đấy, người ở đây đều rất đáng sợ.”