Phim trường “Cô Ấy Có Tội”.
Điểm mấu chốt của bộ phim này không phải nằm ở lời thoại, mà là ở biểu cảm, thần thái và động tác tay chân.
Nhân vật Vương Nghiêu do Lê Tương thủ vai thông qua quá trình từng bước điều tra vụ án liên hoàn nào đó, cuối cùng tìm được người liên quan đến vụ án.
Mà người đó lại là bạn học cấp ba của Vương Nghiêu, nhưng bây giờ đã phẫu thuật và thay tên đổi họ.
Vương Nghiêu mất trí nhớ nên không nhận ra cô bạn này ngay, nhưng thông qua các manh mối điều tra được, cô ấy đã lần theo đến chỗ bạn học ở hiện tại.
Lúc này Lê Tương đang ngồi trong phòng quay phim cùng diễn viên nữ đóng chung cảnh này.
Nữ diễn viên rót ly trà nóng cho Lê Tương, bình tĩnh hỏi: “Cậu phát hiện là tôi từ lúc nào?”
Lê Tương nâng mắt nhìn cô ta, trên mặt không nở nụ cười nhưng đôi mắt lại có ý cười: “Vừa rồi.”
Nữ diễn viên “ồ” một tiếng, cất cao giọng: “Tại sao lại khẳng định là tôi?”
Lê Tương: “Trí nhớ của con người là một thứ rất thần kỳ, cho dù có vứt bỏ đi thân phận và gương mặt cũ, nhưng trí nhớ vẫn sẽ luôn nhắc nhở cậu rằng cậu chính là người đó. Nhờ vài manh mối nên tôi điều tra ra được căn nhà này, nơi này chứa đựng quá khứ của cô ấy, cô ấy không có họ hàng thân thích, có thể đi đâu được chứ, chỉ có thể quay về đây thôi.”
Lê Tương: “Người thân cuối cùng của cậu là bố cậu cũng đã qua đời vào mấy năm trước rồi, trên đời này không còn ai có thể chứng minh thân phận của cậu nữa, cậu có thể yên tâm làm một người khác rồi. Chỉ là tôi muốn biết thực tế làm được thì có phải trong lòng cũng làm được không?”
Nữ diễn viên im lặng một lúc lâu.
Cô ấy không trả lời được câu hỏi này, cũng không cần phải trả lời.
Lê Tương lấy một tấm ảnh ra, là ảnh chụp chung của hai cô học sinh, vì tấm ảnh bị dính nước nên gương mặt của một trong hai đã mờ rồi.
Lê Tương đẩy tấm ảnh đến trước mặt nữ diễn viên, hỏi: “Tôi còn tìm được tấm ảnh này, muốn hỏi cậu cô gái này… là tôi sao?”
Nữ diễn viên nhìn qua: “Đương nhiên là cậu rồi. Tôi còn tưởng là cậu đã nhớ lại tất cả nữa chứ.”
Lần này đến lượt Lê Tương im lặng.
Vương Nghiêu không nói với bạn học nữ rằng trước khi đến đây, cô đã điều tra thân phận của cô gái có gương mặt bị mờ trong tấm ảnh.
Cô ấy tên Trịnh Lăng, lúc học cấp ba đã gây án.
Vương Nghiêu từng nghi ngờ liệu mình có phải là Trịnh Lăng, có phải cô cũng từng thay tên đổi họ không.
Thì ra đúng là vậy thật.