Nhà họ Cận làm việc rất nhanh, không đến một tuần, công ty quản lý Hoa Thắng đã bắt đầu sắp xếp hoạt động từ thiện.
Hoạt động do quỹ từ thiện dưới trướng nhà họ Cận tổ chức, bọn họ đồng ý ra mặt giúp đỡ cho năm nạn nhân được cứu khỏi vụ án mất tích của Lâm Tân.
Vì để tuyên truyền, nữ nghệ sĩ đại diện cho nhãn hàng của nhà họ Cận, Lê Tương cũng sẽ xuất hiện.
Nghe nói bản thân Lê Tương cũng có quyên góp.
Sau khi tin được truyền ra, các fans liên tục khen ngợi.
Thỉnh thoảng có anti-fan nhảy ra nói Lê Tương làm màu vì muốn rửa sạch hiềm nghi trong vụ án của Triệu Chính Trưng trước đó.
Fans Lê Tương phản bác rằng nếu như bị tình nghi thật, tẩy trắng có tác dụng gì, chẳng lẽ cảnh sát đều là đồ ngốc sao?
Anti-fan nói làm từ thiện thì làm từ thiện đi, còn phải làm ầm đến ai ai cũng biết, chẳng khác nào lợi dụng nạn nhân để đánh bóng tên tuổi cho mình.
Fans Lê Tương tiếp tục phản bác, thế nào, làm chuyện tốt cũng phải lén lút sao, cũng đâu phải ăn cướp, quang minh chính đại sợ gì người ta biết?
Dưới sự dẫn dắt của Hoa Thắng, màn tranh luận này dẫn đến một làn sóng thảo luận sôi nổi.
Cho đến hôm diễn ra hoạt động, tất cả dân cư mạng chầu trực xem livestream đều mong đợi có thể nhìn thấy năm nạn nhân ở nơi diễn ra hoạt động, cho dù ai ai cũng biết trạng thái của các cô ấy không hề ổn.
Trong livestream, Lê Tương rất khiêm tốn.
Cô đứng trước ống kính bày tỏ sự tiếc nuối với tất cả khản giả, nói rằng bởi vì năm nạn nhân đã trải qua những chuyện đáng tiếc trong nhiều năm qua, xuất phát từ việc bảo vệ các cô ấy và tôn trọng mong muốn của bản thân họ, vì vậy năm nạn nhân nữ đó sẽ không tham dự hoạt động này, cũng sẽ không nhận nối máy phỏng vấn.
Bây giờ điều các cô ấy cần nhất là trở về cuộc sống bình thường chứ không phải bị giới truyền trông chú ý quá mức, hy vọng mọi người đặt sự chú ý lên việc đốc thúc cảnh sát mau chóng bắt được kẻ tình nghi.
Có phóng viên hiện trường hỏi có phải Lê Tương đã gặp riêng năm nạn nhân rồi hay không?
Lê Tương trả lời: “Không có. Tôi không muốn dùng thân phận diễn viên để làm phiền bọn họ, bọn họ cũng không biết tôi là ai. Bây giờ bọn họ vẫn chưa quen tiếp xúc với thế giới bên ngoài và người lạ, cần có người nhà ở bên cạnh chứ không phải sự quấy nhiễu của người ngoài.”
Phóng viên tiếp tục hỏi bây giờ năm nạn nhân thế nào rồi?
Lê Tương đáp: “Theo như tôi được biết, trong đó có ba người đã được người nhà đón về, hai người còn lại sẽ được quỹ từ thiện cung cấp chỗ ở, cung cấp trị liệu và sắp xếp chăm sóc cho cuộc sống của hai cô ấy trong một năm sắp tới, giúp hai cô ấy hoà nhập vào xã hội.”
Phóng viên: “Liệu một năm có đủ không?”
Lê Tương khẽ thở dài: “Đây chỉ là một mong muốn tốt đẹp, trên thực tế một năm không thể đủ được. Có vài nỗi đau có lẽ phải mất cả đời để chữa lành, hy vọng trải qua chuyện lần này có thể khiến nhiều người quan tâm và tôn trọng phái nữ hơn.”
Trên mạng lại nháo nhào.
Có người hỏi rốt cuộc nạn nhân đó sao rồi, kết nối điện thoại cũng được mà, mọi người đều rất quan tâm.
Có người đáp nếu như bạn bị nhốt trong tầng hầm nhiều năm như vậy, bị ngược đãi đủ kiểu, bây giờ đột nhiên ra ngoài, bạn có muốn mình bị người ta xem như thú trong thảo cầm viên không?
Có người nói các cô ấy cần được trị liệu tâm lý nhất.
Có người nói nhưng phải mất cả đời để chữa lành, thật là khổ.
Ở bên kia, Si Vọng và một nạn nhân khác không có người nhà đến nhận đã được sắp xếp xong chỗ ở, trong thời gian này sẽ có dì giúp việc và hộ lý chăm sóc, còn cón bác sĩ tâm lý đến khám theo định kỳ.
Ban đầu hai người ở hai nơi khác nhau, nhưng hai cô bày tỏ mong muốn được ở chung nên đã được sắp xếp ở cùng nhau.
Lê Tương kết thúc hoạt động thì nghe thấy Dương Tuyển báo cáo tình hình, biết được cô gái ở cùng Si Vọng tên Trần Hy, lớn hơn Si Vọng hai tuổi, trong mấy năm bị giam cầm, tình cảm của hai người là sâu đậm nhất.
Hoàn cảnh dưới tầng hầm rất tệ, những lúc bị bệnh, hai cô gái chăm sóc nhau nên tình cảm còn thân hơn cả người thân.
Trước kia người nhà của Trần Hy đã nộp đơn xin giấy chứng tử cho toà án, bây giờ Trần Hy không có hộ khẩu, sau đó phía cảnh sát sẽ khôi phục hộ khẩu cho cô ấy, chỉ là người nhà của cô ấy mãi không chịu đến.
Bởi vì người nhà cô ấy không chịu nổi bạo lực mạng và bị giới truyền thông đến tận cửa quấy nhiễu, mấy hôm nay đang chuẩn bị dọn nhà.
Còn có một chuyện mà người bên ngoài chưa biết, đó là Si Vọng và Trần Hy đều từng mang thai.
Nghe đến đây, Lê Tương nãy giờ không nói gì cuối cùng cũng nhìn qua.
Trong mắt cô thoáng có cảm xúc đang dao động: “Nói rõ hơn chút nữa.”
Dương Tuyển nói: “Bọn họ đều từng sinh nở, nhưng bây giờ vẫn chưa tìm được những đứa trẻ. Hỏi bọn họ thì bọn họ cũng nói không biết.”
Lê Tương lại quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Dương Tuyển không biết cô đang suy nghĩ gì, mặc dù không nhìn ra nguyên nhân nhưng cậu ta vẫn cảm nhận được sự khác thường của Lê Tương.
Cậu ta nghĩ có lẽ vì cô đồng cảm với các nạn nhân.
Một lúc lâu sau, Lê Tương đột nhiên lên tiếng, giọng rất nhẹ: “Lúc bọn họ mất tích vẫn còn là trẻ vị thành niên. Si Vọng còn chưa đủ 14 tuổi.”
Dương Tuyển: “Những người khác đều xấp xỉ độ tuổi này, hình như cũng chưa tròn 15 tuổi. Nghe bên cảnh sát tiết lộ đã tìm thấy vài bộ hài cốt trong thôn, trong đó có hai người bị hại có lẽ còn chưa đến 13 tuổi…”
Một lúc lâu sau Lê Tương mới thốt ra ba chữ: “Chứng ấu da^ʍ.”
Những ngày sau đó, từ đầu đến cuối Lê Tương đều không gặp mặt Si Vọng, cho dù cô rất muốn.
Ngày hẹn với Diêu Lam ngày càng đến gần, lúc này cô không thể nào phân tâm được, ít nhất cũng không thể để Cận Tầm biết cô đang một dạ hai lòng.
Giờ chưa phải là lúc, nhẫn nhịn thêm đi, nhiều năm như vậy cũng đã vượt qua được.
Cô nói với bản thân mình.