Sau khi đi một đoạn rồi, Lê Tương mới lên tiếng: “Tìm cơ hội truyền lời cho Tân Niệm, bảo cô ấy cẩn thận, kiềm chế lại.”
Dương Tuyển ngẩn ra: “Sau chuyện tố cáo lần trước, chắc cô ta cũng hiểu rồi…”
Lê Tương: “Nhắc nhở thêm một lần.”
Dương Tuyển đáp rồi nhìn ra phía sau.
Xe của Tần Giản Châu vẫn chưa rời đi, mặc dù cách một khoảng nhưng Dương Tuyển vẫn cảm nhận được đôi mắt lạnh lẽo không chút tình cảm của anh ta.
Dương Tuyển bỗng thấy sống lưng rét lạnh.
Cậu ta là trợ lý do đích thân Tần Giản Châu phỏng vấn tuyển chọn, Tần Giản Châu là người đề bạt cậu ta, theo lý mà nói cũng xem như có ơn, nhưng Dương Tuyển lại rất sợ người đàn ông này.
Hai người nhanh chóng vào đến đoàn phim, Lê Tương đổi lại thành gương mặt cười, trên đường đi liên tục chào hỏi nhân viên đoàn phim, bước chân nhẹ nhàng đi đến phòng trang điểm.
Trang điểm và làm tóc cần nhiều thời gian nên động tác của hai người vô cùng nhanh nhẹn.
Dương Tuyển cất túi xách của Lê Tương qua một bên, lúc trang điểm được một nửa thì lấy kịch bản trong túi ra đưa cho cô.
Kẹp tài liệu trong túi xách rơi ra theo.
Trong lúc nhặt lên, Dương Tuyển vô tình nhìn qua, lập tức ngẩn ra.
Lê Tương nhìn thấy cảnh này trong gương, nhìn qua cậu ta.
Dương Tuyển ngẩng đầu, vừa hay chạm vào mắt cô.
Trong mắt của Lê Tương có ý cảnh cáo, còn có chút ý mà Dương Tuyển không thể nói rõ.
Dương Tuyển vội vàng nhét lại đồ vào trong túi xách của cô.
…
Cùng lúc này, ở Lâm Tân.
Dưới sự hỗ trợ của cảnh sát thành phố Xuân, lực lượng cảnh sát của hai bên đã hợp sức cùng nhau phá vụ án mất tích số lượng lớn.
Tổng cộng có năm nạn nhân, đều là nữ.
Các cô gái bị nhốt trong một tầng hầm ở khu ngoại ô Lâm Tân trong thời gian dài, không được nhìn thấy mặt trời, chịu đủ kiểu ngược đãi, độ tuổi của các cô từ 15 đến 25, trong đó có một nạn nhân vừa tròn 15 tuổi trong thời gian bị bắt nhốt.
Sau khi nhận được tin, xe phỏng vấn của Giải trí Vũ Thịnh cũng xuất phát ngay lập tức, vì để thu hút người xem, phòng livestream của Vũ Thịnh đã chuẩn bị trước và đăng thông báo trên đường đi.
Lúc này trên màn hình giám sát của đạo diễn “Cô Ấy Có Tội”, Lê Tương đang tận tình diễn xuất: “Tôi chỉ muốn biết, rốt cuộc trước khi mất trí nhớ tôi là một người thế nào, đã làm những chuyện gì.”
Còn trong phòng livestream của Giải trí Vũ Thịnh, MC cũng vô tình nhìn bảng mà Tân Niệm đang giơ ở phía sau ống kính, đọc mấy chữ trên đó: “Trong số đó có những cô gái đã quên mất dáng vẻ của bố mẹ mình, có người vì “không rõ tung tích” hơn bốn năm nên người nhà đã đến toà án xin giấy chứng tử. Mà tên ác ma đã nhốt các cô ấy vẫn đang lẩn trốn…”