Không biết có phải vì tác dụng của thuốc hay không mà tối nay Cận Tầm rất phấn khích, dùng hết sức giày vò cô trên giường.
Vào khoảnh khắc phóng thích, anh ta bóp chặt eo cô.
Cô gần như muốn ngất đi.
Trời hửng sáng, Lê Tương tắm rửa xong ra ngoài chuẩn bị rời đi.
Cận Tầm không biết dậy từ khi nào, mặc áo choàng ngủ đứng trước cửa sổ gọi điện thoại.
Thấy cô muốn đi, anh ta ra hiệu chỉ vào bàn trà.
Trên bàn trà có một kẹp tài liệu.
Lê Tương mở ra nhìn, kinh ngạc mất một lúc.
Cô đợi Cận Tầm gọi điện thoại xong mới đi qua, nghĩ rồi tìm từ để hỏi: “Anh muốn làm gì?”
Trong kẹp tài liệu là một bản báo cáo giám nghiệm ADN, “chứng minh” cô và một người phụ nữ tên Diêu Trọng Xuân là mẹ con ruột.
Bản giám nghiệm ADN đương nhiên là giả, Lê Tương cũng không quen biết Diêu Trọng Xuân, cô biết mình là ai, xuất thân từ đâu.
Còn Diêu Trọng Xuân là con gái út đời trước của nhà họ Diêu vang danh ở thành phố Xuân, hai mươi mấy năm nay đều chưa từng lộ mặt, bên ngoài từng có người đồn rằng có lẽ Diêu Trọng Xuân đã chết từ lâu rồi.
Cận Tầm cười nhạt nói: “Diêu Lam cần một trợ thủ với thân phận là người thân.”
Trợ thủ, công cụ, cô đã quen rồi.
Nhưng lần này không phải là công cụ thông thường.
Vậy anh ta thì sao, cô có thể có được lợi ích gì trong chuyện này?
Lê Tương cũng cười: “Nhưng em còn phải đóng phim, em vẫn chưa muốn từ bỏ thân phận Lê Tương này.”
Cận Tầm: “Hai thân phận này không xung đột với nhau, không công khai với bên ngoài, chỉ là lặng lẽ thống nhất cách nói trong vài trường hợp, chỉ là hình thức thôi. Em cứ tiếp tục đóng phim, khi bên cô ấy cần thì em tích cực ứng phó. Đợi mọi chuyện kết thúc, em sẽ có được nhiều tài nguyên hơn, nền tảng cao cấp hơn, còn có thể ra nước ngoài phát triển.”
Đương nhiên không phải giúp không công, mạo hiểm càng lớn thì hồi đáp càng nhiều.
Lê Tương: “Dù sao cũng là giả, lỡ bị vạch trần thì sao?”
Cận Tầm: “Tất cả người liên quan đều đã sắp xếp hết rồi, thật hơn bất kỳ người nào. Không cần lo lắng.”
Lê Tương không tiếp lời.
Cô cũng không có quyền từ chối.
“Em sẽ chuẩn bị đầy đủ.” Lê Tương nói.
Cận Tầm: “Trước giờ em luôn rất thông minh, cũng rất nghe lời, tôi sẽ không đối xử tệ với em.”
Lê Tương cười, đứng dậy nói: “Em phải về đoàn phim đây.”
Cận Tầm: “Để Giản Châu đưa em đi.”
Lê Tương hôn lên khoé môi anh ta, xoay người rời đi.
Nụ cười của cô càng đi càng nhạt rồi dần biến mất, trong lòng cũng vẽ ra một dấu chấm hỏi thật to.
Là vì cô biết diễn kịch, biết nghe lời, giỏi phối hợp, yêu cầu ít sao? Hay là vì dùng cô quá thuận tay, anh ta cảm thấy cô được nuôi quen rồi, sẽ không bao giờ bán đứng, phản bội?
Địa bàn lớn như nhà họ Diêu, vũng bùn đυ.c như vậy, tại sao nhất định phải là cô?
Lê Tương nhanh chóng lên xe.
Tần Giản Châu nhập vị trí của đoàn phim vào định vị.
Trên đường hai người đều không nói gì, Lê Tương lấy mấy trang kịch bản trong túi xách ra ôn lại một lần, đồng thời nghiền ngẫm về mạch tâm lý và sự thay đổi của nhân vật Vương Nghiêu này.
Cô chưa từng gặp nhân vật gốc Cố Dao, chỉ biết Cố Dao từng là thiên kim hô mưa gọi gió ở thành phố Giang, cuộc sống và bối cảnh mà cô hình dung ra chính là nhà họ Diêu, lấy Diêu Lam là mục tiêu chuẩn.
Nhưng sau đó cô tìm đọc rất nhiều câu chuyện phía sau vụ án chấn động thành phố Giang năm đó, được biết Cố Dao không phải vừa sinh ra đã ăn sung mặc sướиɠ, năm mười mấy tuổi cô ấy mới được Cố Thừa Văn nhận về, trước đó Cố Dao đã phải chịu rất nhiều cực khổ.
Cố Dao rất phản bội, rất ngỗ ngược, hơn nữa còn hận Cố Thừa Văn tận xương tuỷ.
Sự thống hận đó đã khiến cô ấy bán đứng nhà mình.
Nhưng Diêu Lam thì không như vậy.
Khí chất cao quý của cô ta sinh ra đã có, cô ta và nhà họ Diêu có quan hệ mật thiết, gắn bó chặt chẽ, là người đại diện phái ngôn thế hệ này cho nhà họ Diêu, mỗi hành động và mỗi lời nói của cô ta đều được xem là động thái của nhà họ Diêu.
Vì vậy cho dù cô ta có khiêm tốn thế nào, cho dù chỉ đứng trong đám người, không nói chuyện cũng không cười, cũng vẫn khiến người ta vừa nhìn đã chú ý đến hào quang của cô ta.
Lê Tương lặng lẽ “đọc” lời thoại của mình, thỉnh thoảng nhìn ra ngoài cửa sổ, suy nghĩ đến đoạn đối thoại mà cô đã thuộc làu làu từ lâu.
Trợ lý Dương Tuyển nhắn tin wechat cho cô, hỏi cô khi nào về.
Cô trả lời: [Mười phút.]
Trên thực tế không cần đến 8 phút, xe đã đến gần đoàn phim.
Dương Tuyển vẫn đang trên đường đến đây nên Lê Tương ngồi đợi trong xe.
Vào lúc này, khối “không khí” ngồi ở ghế lái lên tiếng: “Hứa Vĩ và Giang Thu đã tiết lộ vài chuyện.”
Lê Tương nhìn qua, không có biểu cảm rõ ràng.
Tần Giản Châu nhìn cô qua kính chiếu hậu: “Ngoại trừ Triệu Chính Trưng, Tân Niệm cũng đang tống tiền cô thông qua Hứa Vĩ.”
Lê Tương trả lời chẳng chút nghiêm túc: “Lời anh ta nói sao có thể tin được.”
Tần Giản Châu không nói gì, chỉ quan sát cô.
Lê Tương hỏi ngược lại: “Anh đã nói vậy với Cận Tầm sao?”
Tần Giản Châu lắc đầu: “Tôi muốn xác nhận trước.”
Lê Tương khẽ thở dài: “Tôi từng nói chuyện với Tân Niệm, giữa chúng tôi chỉ có chút bất hoà thôi. Dù sao cũng đã quen biết mười mấy năm, bạn bè với nhau thì luôn có vài xung đột. Hứa Vĩ nói lung tung chỉ vì muốn chối bỏ trách nhiệm thôi.”
Tần Giản Châu không tỏ thái độ, chỉ “ừ” một tiếng.
Trước khi Lê Tương xuống xe còn bổ sung: “Cậu ấy có cuộc sống của cậu ấy, tôi có cuộc sống của tôi, nước sông không phạm nước giếng, nên không cần phải quấy rầy đến Cận Tầm đâu.”
Tần Giản Châu không đáp lại.
Dương Tuyển đã đến trước mặt cô.
Lê Tương khoác áo khoác Dương Tuyển mang đến, bước nhanh về phía đoàn phim.