Nửa đêm, Lê Tương một mình đi ra ngoài.
Cô mặc đồ rất kín đáo, trên đầu đôi mũ lưỡi trai, lái chiếc xe thông dụng màu tối.
Trên xe có bật định vị, nơi hẹn cách đoàn phim không xa.
Chiếc xe đến sớm hơn dự tính vài phút, dừng ở cửa sau của một câu lạc bộ.
Một lúc sau, Cận Tầm được một nam một nữ dìu ra.
Lê Tương ấn kèn, đèn xe nhấp nháy theo.
Cận Tầm được dìu lên xe, người đàn ông đỡ anh ta ngồi lên ghế phó lái, còn cô gái thì ngồi hàng sau chăm sóc cho Cận Tầm.
Chiếc xe chạy rất vững vàng, không nhanh không chậm.
Không biết bao lâu sau, hàng ghế sau vang lên tiếng động mập mờ, Cận Tầm đang nói những lời trêu ghẹo cô gái chăm sóc anh ta.
Bọn họ nói gì hàng trước không nghe thấy, chỉ có thể cảm nhận được sự mập mờ từ trong giọng nói đè thấp.
Cô gái rất chủ động, tay lần mò trước ngực Cận Tầm.
Cận Tầm chỉ ôm cô ta, thấp giọng đáp lại.
Lê Tương liếc nhìn kính chiếu hậu, không tỏ vẻ gì.
Người đàn ông ngồi trên ghế phó lái như đang ở một thế giới khác, chỉ tập trung bấm điện thoại trả lời tin nhắn.
Mười mấy phút sau, chiếc xe lái vào trong một khu nhà cao cấp.
Cô gái phải xuống xe mà vẫn lưu luyến không nỡ.
Cận Tầm dường như đang dỗ cô ta, bảo cô ta nghe lời, bảo cô ta ngoan ngoãn.
Cô gái dây dưa thêm vài phút mới chịu xuống xe, trên đường đến thang máy còn đi ba bước quay đầu một lần.
Lê Tương nhìn bóng lưng của cô gái, không khởi động xe.
Nếu cô nhớ không lầm, cô gái này là người tình của cậu chủ Vương mới nổi ở thành phố Xuân.
Cô lại nhìn gương chiếu hậu, Cận Tầm đã kéo cà vạt ra ném qua một bên, tư thế vẫn lười nhác như thế, nhưng sự chán chường vừa rồi đã không còn, hơn nữa không biết đã nhìn qua từ lúc nào, chạm vào mắt Lê Tương trong gương.
Cận Tầm lên tiếng: “Ra phía sau.”
Lê Tương xuống xe ngồi vào ghế sau, người đàn ông trên ghế phó lái tiếp nhận công việc lái xe.
Chiếc xe chạy bon bon trên đường.
Giọng của Cận Tầm lạnh hơn lúc nãy, còn sót lại chút khàn khàn, đôi mắt hoa đào cũng rất bình tĩnh: “Xảy ra chuyện lớn như vậy, sao không nói?”
Lê Tương vô thức nghiêng đầu.
Ghế sau tối mờ, chỉ có ánh đèn từ bên ngoài rọi sáng một bên, ánh mắt của hai người như ẩn như hiện trong bóng tối.
Lê Tương: “Chỉ là Hứa Vĩ vì tranh chấp tình cảm, xảy ra chút mâu thuẫn nên lỡ tay gϊếŧ người thôi, không cần phải chuyện bé xé ra to. Cũng chẳng dính dáng gì đến em.”
Hình như Cận Tầm cong khoé môi: “Rút dây động rừng, đợi đến khi có phiền toái thì đã muộn rồi.”
Vì vậy?
Lê Tương nhướng mày.
Cận Tầm: “Giản Châu đã xử lý rồi.”
Khoé mắt của Lê Tương lướt qua ghế lái, người đàn ông đang lái xe tên Tần Giản Châu, là cô nhi được nhà họ CẬn nuôi lớn, người thân ruột thịt chỉ còn lại một cô em gái.
Tần Giản Châu nãy giờ luôn xem mình là không khí nói: “Bọn họ sẽ không bao giờ xuất hiện nữa.”
Lê Tương thu hồi ánh mắt, vẻ mặt bình thản nhưng không lòng lại khẽ siết chặt.
Cô không hỏi bọn họ đã đi đâu, còn sống hay đã chết, dù sao cũng sẽ không có kết cục tốt, trước giờ Tần Giản Châu làm việc luôn rất sạch sẽ, giống y như cách xử lý chuyện 12 năm trước – chết không thấy xác.
Đương nhiên đứng ở góc độ của Cận Tầm, đây là năng lực làm việc mà Tần Giản Châu nên có, nếu đã là người lớn lên cùng anh ta, đương nhiên cũng là người hiểu tính tình của Cận Tầm nhất.
Thứ Cận Tầm cần là loại bỏ những hậu hoạ về sau, mà Tần Giản Châu chưa từng khiến anh ta thất vọng.
Lê Tương cụp mắt: “Lại khiến anh phải nhọc lòng rồi.”
Câu này cũng không biết là đang nói với ai.
Tần Giản Châu nhìn thẳng về phía trước, không hề nhúc nhích.
Cận Tầm nhắm lấy tay cô, xoa phần thịt mềm trên bụng ngón tay của cô.
Đây là động tác ám hiệu riêng của hai người, tối nay anh ta hơi phấn khích.
Lê Tương không trở về đoàn phim mà đến một trong những căn biệt thự của Cận Tầm.
Trước đó Cận Tầm có cắn chút thuốc, sau khi vào cửa thì uống thuốc giải được đặt làm riêng.
Cắn thuốc không phải sở thích của anh ta, mà là có vài trường hợp không thể từ chối, cần phải hoà nhập.
Anh ta còn uống chút rượu, đều do cô nàng người tình của cậu chủ Vương đút vào miệng.
Lê Tương không hỏi Cận Tầm tại sao lại gặp dịp thì chơi với người tình của một tên mới nổi, dù sao nguyên nhân cũng là có liên quan đến lợi ích. Hơn nữa anh ta giỏi nhất là trò đùa bỡn tình cảm này, không nói đến chữ “yêu” nhưng lại khiến phụ nữ tưởng rằng trong mắt anh ta chỉ có cô ấy, sẽ dâng hết mọi thứ trên đời đến trước mặt cô ấy, thậm chí còn có thể thịt nát xương tan vì cô ấy.
Lê Tương từng thấy mấy cô gái vào tròng, rồi có kết cục bi thảm.
Một trong số đó biết đến sự tồn tại của Lê Tương, còn nói mấy câu khó nghe với cô rằng rồi sẽ có một ngày cô cũng sẽ giống như cô ta, đừng tự cho mình là người đặc biệt.
Lê Tương không phản bác.
Cô không cần giải thích với một cô gái xa lạ, cho dù cô cảm thấy có gái đó rất đáng thương nhưng đối phương chẳng cần cô đồng tình.
Có lẽ trong mắt bọn họ, Cận Tầm rất đáng yêu, nhưng Lê Tương chỉ cảm thấy anh ta thật đáng sợ.
Anh ta tuấn tú, giàu có, có lúc ấm áp, có lúc mạnh mẽ, cho dù là kí©h thí©ɧ về thị giác, cảm giác trên cơ thể, hay là sự thu hút về tiền tài, phụ nữ luôn rất dễ thích kiểu đàn ông thế này, giống như một cái bẫy mà tạo hoá đã dày công thiết kế dành cho phụ nữ.
Nhưng Lê Tương lại thấy rất mừng, mừng vì bản thân đã nhìn thấy mặt còn lại của Cận Tầm, đã từng sống cuộc sống cực khổ, từng tuyệt vọng, vì vậy mới có cảm nhận sâu sắc rằng cho dù bây giờ cô có được bao nhiêu thứ cũng là do nhà họ Cận “bố thí”. Nhà họ Cận có thể cho cô thì cũng có thể lấy lại tất cả.
Những thứ đó khiến cô lòng tham không đáy, đồng thời cũng là vực thẳm.
Cận Tầm cần một bình hoa nghe lời, có lúc là một đôi găng tay, bên đen bên trắng, trắng là để bày ra cho người ngoài nhìn, còn đen thì phụ trách tẩu tán một số tài sản không rõ nguồn gốc, để tránh dính vào tay của anh ta.
Bình hoa vỡ rồi thì sẽ bị dọn đi.
Găng tay rách rồi thì sẽ bị vứt bỏ.