Quyển 2 - Chương 2

Lê Tương ngồi xuống, dựng cái gương trên bàn lên.

Trong gương là một gương mặt tinh xảo lại nữ tính đầy mê hoặc, nhưng cô vẫn cảm thấy chưa đủ, cô soi gương theo nhiều góc độ, miệng lẩm bẩm lời thoại của nữ chính “Cô Ấy Có Tội”.

Nữ chính tên Vương Nghiêu, nhân vật nguyên mẫu của cô ấy tên Cố Dao, là một chuyên viên tư vấn tâm lý, từng bị tai nạn xe nghiêm trọng, mất trí nhớ là một trong những di chứng.

Cô ấy vẫn luôn tìm kiếm ký ức của mình, làm một “cô ngốc” vui vẻ - hình tượng mà người nhà và người bên cạnh mong muốn trong suốt một năm, cho đến khi một người đàn ông xa lạ xuất hiện kể cho cô nghe phiên bản thật của câu chuyện.

Lê Tương nhìn chằm chằm bản thân mình trong gương: “Để lại chứng cứ thế này, tất cả đều không thể chạy thoát.”

Đây là lời thoại của nữ chính sau khi xảy ra một vụ nổ không liên quan gì đến cô ấy.

Nhưng khoảnh khắc đó, trong đầu Lê Tương không phải hiện lên cảnh tượng được miêu tả trong kịch bản, mà là một đêm mưa vào 12 năm trước.

Cơn mưa xối xả, tiếng mưa che lấp tất cả, cũng làm mờ cả tầm nhìn.

Cô trong màn mưa, hai má tê dại bởi vì bị đánh.

Đầu gối đập xuống đất nhưng lại chẳng cảm thấy đau.

Cả người cô đều lạnh ngắt, trong đầu trống rỗng, suy nghĩ duy nhất thỉnh thoảng nhảy ra đó là – Tôi không cam chịu số phận, tuyệt đối không!

Lê Tương khẽ chớp mắt, nở nụ cười vào gương, lạnh nhạt, thờ ơ nhưng cũng rất tuyệt vọng, giống như có thứ gì đó sắp vỡ nát bất cứ lúc nào.

Cô đang cười, nhưng ánh mắt lại như đang khóc.

Đây là “mặt nạ” mà cô thiết kế cho nhân vật Vương Nghiêu này, cũng là dáng vẻ mà tổ kịch cho rằng trùng khớp với Vương Nghiêu nhất sau khi xem cô thử vai.

Trước đó, tác giả nguyên tác là “Dê Con Tuyệt Vọng” từng nghi ngờ: “Lê Tương không đủ lạnh lùng, cho dù cô ấy có thay đổi thế nào thì vẫn thuộc kiểu diễn viên ngọt ngào, thiếu mùi vị không có tính người.”

Mặc dù tác giả nguyên tác có quyền tham gia vào khâu tuyển chọn diễn viên, nhưng phiếu bầu đó cũng không quan trọng lắm, dù sao đã bán bản quyền, dù có là “mẹ ruột” thì cũng không có quyền phủ quyết chỉ với một phiếu.

Nhưng phía làm phim lại hy vọng Dê Con Tuyệt Vọng có thể sửa đổi nhân vật một chút theo hình tượng của Lê Tương, còn tạo một nhóm chat để thảo luận trên wechat.

Phía làm phim cho rằng Dê Con Tuyệt Vọng sẽ nể mặt Lê Tương khi có cô ở trong nhóm.

Không ngờ Dê Con Tuyệt Vọng lại nói thẳng: [Hình tượng màn ảnh cô mang đến cho khán giả quá dịu dàng và lương thiện, rất phù hợp với dòng phim chính thống, hình tượng hoàn hảo không khuyết điểm. Nhưng Vương Nghiêu là người thiếu sót trong tính cách, có một mặt cuồng loạn trong tính cách, khi đi đến đường cùng cô ấy sẽ lựa chọn phạm tội. Cô ấy cho rằng phạm tội không hề đáng hổ thẹn, mà những tên kẻ đạo đức giả làm liên luỵ đến người vô tội mới đáng hổ thẹn, cô có hiểu được tâm lý này không?]

Sau đó, thậm chí Dê Con Tuyệt Vọng còn nói đùa một câu: [Hay là cô thử làm chuyện phạm pháp đi, có lẽ sẽ dễ vào vai hơn đó?]

Hôm đó, bầu không khí trong nhóm chat thảo luận vô cùng kỳ lạ.

Cho đến đi Lê Tương dùng giọng điệu tương tự để trả lời: [Được thôi, đợi tôi gϊếŧ một người đã rồi đến thử vai.]

Mấy ngày sau, Lê Tương thử vai.

Nhà sản xuất nói có cảm giác như gặp được Vương Nghiêu ngoài đời thật vậy.

Đạo diễn nói cứ đắp nặn theo hình tượng này, bộ phim này chắc chắn sẽ bùng nổ.

Lê Tương đã nghe qua quá nhiều những lời khen thế này.

Dê Con Tuyệt Vọng lúc lâu cũng không có phản ứng, đến tối cô ấy mới nhắn một câu vào nhóm chat thảo luận: [Không phải cô đi gϊếŧ người thật đó chứ, có vẻ rất giống một kẻ điên có lý trí.]

Nhớ lại đến đây, Lê Tương mỉm cười vào gương.

Lúc này, cửa xe mở ra, người bước vào là trợ lý phụ trách hành trình tên Dương Tuyển.

Dương Tuyển ngồi xuống đối diện Lê Tương, nói: “Hôm nay không có cảnh đêm, Tổng giám đốc Trần có một bữa tiệc hỏi chị có đi không. Ngày mai vốn là có buổi phỏng vấn độc quyền, nhưng bởi vì vụ án của Triệu Chính Trưng nên công ty đó đang phải tiếp nhận điều tra, bây giờ có ba công ty khác đang tranh giành, tụi em cho rằng Vũ Thịnh là thích hợp nhất. Bên Giải thưởng Hoa Sinh lại đưa ra lời mời, mặc dù giải thưởng của Tuỳ Nguyệt bị hẫng tay trên nhưng họ vẫn hy vọng chị có thể tham dự với thân phận khách mời trao giải…”

Dương Tuyển nói một hơi hết bảy tám việc, Lê Tương nhấc mí mắt lên, nói: “Từ chối hết các buổi phỏng vấn và lễ trao giải, tháng này tôi cũng sẽ không tham dự tiệc. Còn gì khác không?”

Dương Tuyển do dự một lúc, cho đến khi Lê Tương nhả ra hai chữ: “Nhanh lên.”

Lúc này Dương Tuyển mới lấy một bì thư ra, để trước mặt cô.

Lê Tương đổ đồ bên trong ra, đầu tiên là nhướng mày, sau đó khẽ cười.

Đó là vài tấm ảnh, có ảnh chụp lén Triệu Chính Trưng chặn trước người cô, cũng có ảnh Cận Tầm lái xe đυ.ng vào bùng binh tối hôm đó, còn cô ở bên cạnh xử lý ổn thoả.

Sau đó nghe Dương Tuyển nói: “Số liệu bên Hứa Vĩ đã xử lý sạch sẽ rồi, những tấm này là có người đưa đến phim trường, có cần…”

Mấy chữ cuối cùng mang theo ý thăm dò.

Lê Tương nhìn qua: “Cái gì?”

Dương Tuyển nói: “Em nghĩ… cô ta chỉ muốn tiền.”

Nhưng Lê Tương lắc đầu: “Đây không phải phong cách làm việc của cô ấy.”

Chẳng lẽ còn có người khác?

Dương Tuyển: “Vậy…”

Lê Tương cắt ngang lời cậu ta: “Vẫn chưa tìm được Hứa Vĩ và Giang Thu sao?”

Dương Tuyển lắc đầu: “Phía cảnh sát đã phát lệnh truy nã rồi.”

Lê Tương một tay chống đầu, ngón tay lật những tấm ảnh, cụp mắt xuống, ánh mắt xoay chuyển, sắc mặt hờ hững, không biết đang nghĩ gì.

Tay của cô thon dài cân đối nhưng không lộ xương, kẽ ngón tay khít chặt không kẽ hở, móng tay sạch sẽ và được cắt gọn chỉ còn một đường trắng, đầu ngón tay gõ lên ảnh hai cái rồi dừng lại.

Lúc nâng mắt, cô nói: “Đừng làm phiền cô ấy. Người gửi ảnh vẫn có thể là người khác, đợi người này lộ mặt rồi tính sau.”

Dương Tuyển: “Được, em hiểu rồi.”

Dương Tuyển cất ảnh đi, chuẩn bị xuống xe.

Lúc này điện thoại của Lê Tương có một tin nhắn wechat.

Cô ấn mở ra, chỉ có một câu: [Tối nay đến đón tôi.]

Cô đáp lại một chữ: [Ừ.]

Sau đó nói với Dương Tuyển: “Tối nay tôi phải ra ngoài, tìm cho tôi chiếc xe.”