Quyển 2 - Chương 1: Bí mật của Lê Tương

Trường quay “Cô Ấy Có Tội”.

Mùa xuân, sáng sớm, gió khẽ bay.

Ở mép sân thượng, tên bắt cóc đang bắt một người phụ nữ có sắc mặt tái mét.

Tên bắt cóc khoảng 30 tuổi, anh ta rất bình tĩnh, nhưng trong mắt lại lộ ra vẻ cuồng loạn.

Người phụ nữ có vẻ như sắp ngất đi bất kỳ lúc nào, cả người đều ở bên ngoài lan can, chỉ có một sợi dây thừng mỏng được buộc vào cổ tay cô ấy và lan can.

Ở bên kia, mấy cảnh sát nhân dân đang thử khuyên ngăn người đàn ông.

Chính giữa còn có một chuyên viên tư vấn tâm lý nam mặc âu phục, là chuyên gia đàm phán lần này.

Trên người Lê Tương mặc đồ bảo hộ, lúc bước lên rất cẩn thận, bước ra ngoài lan can, từ từ đến gần người phụ nữ.

Cho đến khi tên bắt cóc tỏ vẻ muốn kéo nút buộc của sợi dây thừng.

Lê Tương đứng yên, nhìn tên bắt cóc: “Anh nói muốn đàm phán với tôi, đàm phán cái gì?”

Trong tai nghe vang lên chỉ thị: “Nói với anh ta nhiều hơn, cố gắng kéo dài thời gian, chúng tôi sẽ nghĩ cách để cứu con tin.”

Tên bắt cóc: “Lùi ra sau.”

Trong tay Lê Tương còn cầm một bộ đồ bảo hộ, nhiệm vụ của cô là thuyết phục tên bắt cóc để cô mặc đồ bảo hộ cho người phụ nữ kia.

Lê Tương lùi lại hai bước, một tay nắm chặt lan can, sắc mặt cũng rất bình tĩnh: “Từ độ cao này rơi xuống, cho dù có rơi xuống túi khí an toàn cũng sẽ có thể mất mạng. Nếu tôi hoặc con tin xảy ra bất trắc, tội danh của anh sẽ nặng thêm một bậc.”

Tên bắt cóc nhìn bầu trời phía xa, đón gió: “Tôi biết cô muốn nói gì, nhưng những những lời cũ rích này không thuyết phục được tôi đâu.”

Lê Tương nhìn anh ta, sau đó bật cười khiến dáng vẻ bình tĩnh ban đầu có thêm chút kỳ dị.

Trong tai nghe tiếp tục vang lên giọng nói bảo cô đừng kí©h thí©ɧ tên bắt cóc, hãy làm theo trình tự.

Lê Tương tắt tai nghe đi, nói: “Tôi biết anh có bệnh, một căn bệnh không thể trị.”

Tên bắt cóc: “Tôi không có.”

Lê Tương: “Anh có, bệnh tim.”

Ánh mắt tên bắt cóc nhìn cô dần thay đổi.

Lê Tương tiếp tục nói: “Sự thật là anh biết mình không thể cứu được nữa, anh không cam lòng, anh muốn tìm một người để đổ trách nhiệm, muốn kéo theo một người chết chung, người mà anh có thể trách tội cũng bao gồm mẹ ruột của anh, nhưng bà ấy đã chết rồi, nên anh nghĩ đến vợ cũ của mình.”

Trong lúc cô nói, ở ban công bên kia, hai người đàn ông đang tranh cãi.

“Bắt cô ấy về đi, cô ấy làm như vậy không đúng quy tắc.”

“Tên bắt cóc nói rõ muốn đàm phán với cô ấy, bây giờ chúng ta chỉ có thể phối hợp.”

“Trong năm nay cô ấy chưa từng nhận vụ án nào, cô ấy mất trí nhớ rồi, cô ấy vốn không biết nên làm thế nào! Lỡ xảy ra chuyện thì tôi sẽ phải chịu trách nhiệm đó !”



Ở bên này, Lê Tương nghiêm mặt nói: “Anh đã chỉ đích danh tôi thì chắc cũng đã biết bối cảnh của tôi. Nếu hôm nay con tin bị anh hại chết, tôi sẽ không bỏ qua cho anh. Nếu tôi bị anh hại chết, người nhà của tôi sẽ tìm vợ cũ và con của anh để tính sổ. Nếu anh muốn kéo bọn họ chết chung thì sắp đạt được mục đích rồi đó.”

Nụ cười của tên bắt cóc ngày càng kỳ lạ: “Thú vị đấy, tiếp tục thuyết phục tôi đi.”

Lê Tương suy nghĩ: “Trước khi tự kết liễu mình, anh có muốn để lại di ngôn cho con mình không, nói với nó rằng anh rất yêu nó, hoặc là khuyên nhủ nó đừng đi theo con đường cũ của anh. Sau đó, có lẽ thân phận của nó sẽ bị người ta moi ra, nó phải hứng chịu sự chỉ trỏ của người khác, chịu đựng áp lực khi có người bố là tội phạm gϊếŧ người.”

Tên bắt cóc im lặng lúc lâu mới nói: “Nếu cô là tôi, nếu cô đi vào đường cùng, cô sẽ làm thế nào?”

Lê Tương nói: “Tôi không phải là anh, tôi chỉ có thể đứng ở góc độ của anh mà nói với anh rằng, nếu với thân phận, bối cảnh, quan hệ của tôi mà cũng có ngày như vậy… tôi sẽ lựa chọn phạm tội.”

Đáy mắt tên bắt cóc loé lên tia ngạc nhiên.

Nhưng Lê Tương vẫn rất bình tĩnh: “Tôi và anh không giống nhau, tôi phạm tội sẽ có người khắc phục hậu quả cho tôi. Còn anh thì sao?”

Im lặng vài giây.

Bên ngoài vang lên tiếng: “Cắt!”

Vẻ mặt vốn đang lạnh nhạt của Lê Tương bỗng chốc thay đổi thành gương mặt khác, nở nụ cười ôn hoà, thấp thoáng có thể thấy được lúm đồng tiền đầy dịu dàng.

“Vất vả rồi, vất vả cho mọi người rồi!”

Cô vừa nói vài lời khách sáo với diễn viên và nhân viên đoàn phim xung quanh, vừa đi về phía đạo diễn, ngồi xuống bên cạnh màn hình giám sát.

Đạo diễn khen cô vài câu, Lê Tương khiêm tốn đáp lại.

Nói qua nói lại, chẳng ai xem là thật.

Lê Tương xem đoạn phim vừa quay, cùng đạo diễn thảo luận góc độ và lời thoại.

Đạo diễn: “Lời thoại đúng là hơi văn vẻ, không thực tế lắm, nhưng đây là hiệu quả mà chúng ta phải có, quá thực tế sẽ không phù hợp với khí chất của bộ phim này.”

Lê Tương cười nói: “Vẫn chưa đủ đặc biệt, hơi thiếu cảm giác, vẫn nên bảo biên kịch sửa lại.”

Đạo diễn cũng không khăng khăng, nhanh chóng gọi phó đạo diễn đến, bảo phó đạo diễn đi trao đổi với biên kịch.

Lê Tương đứng dậy đi về phía xe nhà di động, trên đường đi luôn mỉm cười trò chuyện với mọi người.

Cho đến khi bước lên xe, nụ cười của cô lập tức biến mất.

Lời editor: Bởi vì quyển 1 xoay quanh Tân Niệm nên mình để ngôi ba của Tân Niệm là cô, Lê Tương là cô ấy. Nhưng từ cuốn này trở đi, câu chuyện sẽ theo góc nhìn của Lê Tương nên mình sẽ đổi lại ngôi ba của Lê Tương là cô, còn Tân Niệm là cô ấy nhé. Cảm ơn cả nhà đã ủng hộ.