Quyển 1 - Chương 4

10 phút sau, Tân Niệm đến công ty.

Vừa đến trước cửa bộ phận đã nghe thấy những tiếng nói xôn xao.

Đây là một công ty truyền thông có quy mô tầm trung.

Tân Niệm là tổ trưởng tổ A của bộ phận tin tức, dùng chung văn phòng với tổ trưởng tổ B là Triệu Chính Trưng.

Hai tổ có quan hệ cạnh tranh, nhưng bề ngoài vẫn rất hoà thuận.

Đến trước bàn làm việc, Tân Niệm lấy hai hộp trong túi ra trước, hộp lớn hơn được gói bằng giấy, cô cầm trong tay, hộp nhỏ hơn thì lặng lẽ để lại vào túi.

Lúc đi ngang qua bàn làm việc của Triệu Chính Trưng, cô đặt hộp lớn xuống.

Triệu Chính Trưng là một người đàn ông hơn 30 tuổi, vẫn chưa đến tuổi trung niên đầu hơi thưa tóc nhưng không phải dạng béo phì.

Lúc này anh ta đang ăn sáng, thấy hành động của Tân Niệm thì lập tức cười rạng rỡ: “Cô xem cô lại giở trò này, lần sau không được như vậy nữa nhé!”

Tân Niệm đáp lại bằng nụ cười, cầm ly nước đi ra ngoài, đến phòng trà nước nấu cafe trước, rồi bưng ly đến văn phòng của chủ quản bộ phận, Hứa Vĩ.

Tân Niệm ngồi xuống, Hứa Vĩ quay laptop về phía cô, trên màn hình là ảnh mà tối qua cô chụp được.

“Đúng là tin tức lớn.”

Một tay Tân Niệm mò vào túi.

Hứa Vĩ lại nói: “Đáng tiếc không thể đăng.”

Bàn tay đang cầm hộp của Tân Niệm cứng lại, sau đó sắc mặt như thường để cái hộp lên bàn: “Bông tai chị dâu nhờ em mua, phiên bản giới hạn, không dễ gì mới nhờ người mua được.”

Hứa Vĩ mở hộp ra nhìn: “Bao nhiêu tiền?”

Tân Niệm: “Không cần đâu, trước giờ anh luôn quna tâm em, đây là việc em nên làm.”

Hứa Vĩ: “Lại để cô phải tốn kém rồi, cứ hai ba ngày cô ấy lại nhờ cô tìm người mua đồ, để tôi về nói cô ấy.”

Nhưng Tân Niệm đã lập tức quay lại chủ đề: “Tại sao không thể đăng, lại bị đè xuống sao?”

Hứa Vĩ vừa để cái hộp vào trong ngăn kéo vừa nói: “Chức quyền của tôi có hạn thôi.”

Tân Niệm khoanh hai tay, cười hỏi: “Lần này cô ta đã cho công ty lợi ích gì?”

Hứa Vĩ trừng cô nhưng vẫn nói sự thật: “Phỏng vấn độc quyền tại phim trường của bộ phim sau, và một ít tiền tài trợ.”

Tân Niệm bắt đầu đưa ra điều kiện: “Để tổ B đi phỏng vấn đi, tháng này em muốn nhiều tiền hoa hồng hơn.”

Hứa Vĩ cười: “Biết ngay là cô sẽ không khách sáo mà, được rồi!”

Tân Niệm cầm ly đứng dậy, lại nói thêm câu: “Vậy em tiếp tục theo dõi.”

Hứa Vĩ: “Ừm, kín đáo thôi.”

Đương nhiên là phải theo dõi tiếp.

Bên này tiếp tục theo dõi, bên kia tiếp tục đè lại, cả hai bên đều không buông tay.

Mọi người đều hiểu rằng càng đè sẽ càng nhiều tin, đợi đến một ngày thời cơ đến rồi, không đè được nữa, có người muốn kiếm chuyện, “tin mật” tích tụ như núi sẽ bị tung ra.

Đến lúc đó một đám người kéo đến như ong vỡ tổ, có người cháy nhà hôi của, có người bỏ đá xuống giếng, không chỉ đặc sắc mà còn có thể nuôi sống cả một công ty quy mô nhỏ.