Trời đã tối nhưng trong nhà không bật đèn, chỉ có ánh đèn phía xa ngoài cửa sổ rọi vào khiến bóng của cửa sổ phản chiếu dưới mặt đất.
Tân Niệm về nhà ngồi ngẩn người rất lâu, cuối cùng vẫn mở máy tính vượt tường lửa, vào trang web Confession.
Tài khoản của cô tên Victim.
Không, phải là của bọn cô.
Mấy hôm nay đều không có đăng gì mới, nhưng hậu đài có lịch sử đăng nhập, có một địa chỉ IP tối nào cũng online, nhưng không phải là cô.
Tân Niệm đăng một bài ở chế độ chỉ mình tôi thấy: [Gặp mặt đi.]
Trong một tiếng sau đó, Tân Niệm luôn duy trì trạng thái đăng nhập, thỉnh thoảng lại xem tivi một lúc.
Cô không ăn cơm tối, chỉ lấy hai miếng bánh ngọt trong tủ lạnh ra, pha thêm một ly hồng trà.
Khoảng gần 9 giờ, cô ra khỏi nhà vệ sinh, nhìn lướt qua laptop, lúc này mới phát hiện tài khoản đăng nhập nãy giờ đã bị văng ra.
Tim Tân Niệm đập nhanh hai nhịp, ngồi xuống kiên nhẫn chờ đợi.
Qua năm phút sau, cô đăng nhập lần nữa.
Hậu đài xuất hiện trạng thái bài đăng mới, cũng ở chế độ chỉ mình tôi thấy.
Nội dung là thời gian và địa điểm, còn kèm theo câu: [Sẽ có xe đến đón cậu.]
Tân Niệm tắt máy, lại nhìn thời gian, cũng sắp đến giờ rồi.
Cô cầm điện thoại, tìm bút ghi âm rồi đi ra ngoài.
Tân Niệm quấn chiếc áo khoác lông mặc ở nhà, đeo khẩu trang, mang đôi giày vải bình thường, dáng vẻ giống như đến siêu thị gần nhà để mua đồ.
Đi ra khỏi khu chung cư, cô chào hỏi bảo vệ gác cổng như bình thường, rồi nhanh chóng đến góc rẽ đầu tiên của khu chung cư.
Không đến ba phút, một chiếc xe từ từ dừng trước mặt cô.
Cửa tự động mở ra, Tân Niệm bước lên.
Trong xe chỉ có tài xế, suốt quãng đường đi hai người đều không nói gì với nhau, tài xế chỉ nhìn lướt qua Tân Niệm qua kính chiếu hậu.
Tân Niệm nhìn ra ngoài cửa sổ, tay cầm điện thoại, cho dù vẻ mặt hay tâm trạng cũng đều rất căng thẳng.
Xe chạy khoảng nửa tiếng rồi dừng lại ở khu biệt thự lần trước.
Biệt thự của Lê Tương ở bên trong cùng, người ở đây khá ít và rất kín đáo, mặc dù do cô ấy đứng tên nhưng cô ấy rất ít khi đến đây, mỗi lần đến đều không ngồi xe của công ty.
Nơi mà giới truyền thông quen thuộc là một toà chung cư khác của cô ấy nằm trong trung tâm thành phố.
Chiếc xe lái vào bãi đậu xe, Tân Niệm xuống xe, không nhìn trái nhìn phải mà mở cánh cửa dẫn vào nhà chính.
Trong biệt thự hơi vắng lạnh, bình thường chỉ có một dì giúp việc phụ trách quét dọn ngôi nhà.
Phòng khách chỉ bật một ngọn đèn, đa số đồ nội thất đều ẩn trong bóng đêm, chỉ có chỗ sofa là sáng lên một góc.
Tân Niệm vào phòng bếp rót một ly nước nóng rồi ngồi trên sofa chờ đợi.
Mấy phút sau, cầu thang vang lên tiếng bước chân.
Trên người Lê Tương còn vươn hơi nước, đầu tóc mới khô một nửa, làn da cô ấy trắng nõn, đôi mắt chứa ý cười trông rất long lanh, đôi môi hơi đỏ.
“Cuối cùng cũng không kìm được mà tìm tôi rồi.”
Đây là câu đầu tiên của Lê Tương sau khi xuống lầu, cô ấy ngồi đối diện Tân Niệm, mỉm cười.
Tân Niệm yên lặng quan sát sự bình tĩnh trên mặt Lê Tương và sự lạnh nhạt giấu dưới nụ cười.
Hai người họ rất hiểu rõ nhau, rõ đến mức chỉ với một ánh nhìn đã có thể nhìn thấu ý sâu xa của đối phương.
Nhưng mấy năm nay, hai người ngày càng xa lạ, càng đi càng xa.
“Tôi có vài vấn đề muốn chứng thực.” Cuối cùng Tân Niệm lên tiếng.
Lê Tương vẫn cười: “Được thôi, giống như trước kia, mỗi người một câu, như vậy sẽ công bằng hơn.”