Quyển 7 - Chương 35

Sự quan tâm của Diêu Thành khiến Lê Tương rất ngạc nhiên, nhưng cô không đặt ra thắc mắc, cũng không biết phải bắt đầu đưa từ đâu.

Cô chỉ có cảm giác rất kỳ lạ, hình như thái độ của Diêu Thành đối với cô xoay chuyển rất “đột ngột”, nhưng cụ thể là ở mấu chốt nào, bởi vì chuyện gì, cô lại không dám chắc chắn. Chỉ là nhớ lại mấy tháng khi vừa đến nhà họ Diêu, rồi lại nhìn hiện tại, thái độ của Diêu Thành đối với cô hình như vẫn luôn thay đổi.

Vì cô đã làm chuyện gì sao, hay là vì cô đồng ý sẽ hoàn thành di nguyện của Diêu Trọng Xuân?

Di vật của Diêu Trọng Xuân không thể dọn hết trong một lần, hai người chỉ nhặt ra những thứ quan trọng, còn lại thì giao cho dì Lý và dì Vương.

Hai dì giúp việc là người hiểu cuộc sống sinh hoạt của Diêu Trọng Xuân nhất, đã tổng hợp ra thành một danh mục từ lâu, đưa cho hai người xem qua.

Buổi tối, nhà họ Diêu làm vài món ngon miệng, Lê Tương vừa ăn vừa suy nghĩ, đến đầu bếp cũng biết nhìn người nấu món, những món ăn tinh xảo này chỉ khi Diêu Thành đến thì cô mới có cơ hội nếm thử.

Thực ra Diêu Thành không giống những người khác của nhà họ Diêu, Lê Tương đã có cảm giác này từ lâu, không chỉ về phương diện ăn uống, mà tất cả chi tiêu hằng ngày của anh cũng cao hơn một bậc, chẳng lẽ những người khác không nghiên cứu sâu, chỉ có mình anh để ý những chuyện này sao, vậy thì không.

Lê Tương suy ngẫm, “sự kén chọn” của Diêu Thành rốt cuộc là do tự bản thân anh hay là do nhà họ Diêu nuôi thành như vậy?

Chắc là vế sau.

Nếu từ nhỏ đến lớn không có ai dạy, làm sao anh biết đến những thứ này, chắc hẳn là vì được “nuông chiều từ bé” nên mới hình thành thói quen như hiện tại.

Nhưng tính cách của Diêu Thành rất ôn hoà, nghe dì Vương nói cho dù ở bên ngoài, điều kiện không bằng trong nhà, anh cũng không bao giờ kén chọn, không oán than, dường như cái gì cũng có thể chấp nhận.

Hiển nhiên trong lòng Diêu Thành biết rõ những gì nhà họ Diêu cho anh đều là tốt nhất, nhưng đó không phải là chuyện đương nhiên.

Vậy thì vấn đề là tại sao nhà họ Diêu lại đặc biệt chu đáo với Diêu Thành như vậy, thậm chí anh còn không phải là con cháu chi này của nhà họ Diêu, mà là con thừa tự.

Bởi vì sức khoẻ của anh sao?

Theo dì Lý nói, nếu không phải nhà họ Diêu có điều kiện, có nhiều chuyên gia như vậy, lại không tiếc tiêu tiền, Diêu Thành chưa chắc sống được đến bây giờ. Trên đời này làm gì tự nhiên có kỳ tích y học chứ, kỳ tích đều cần có tiền để tạo ra.

Lê Tương và Diêu Thành cùng ăn bữa cơm tối, rồi lại cùng ra sân đi dạo.

Nhưng không đến 15 phút, dì Vương đã đến thúc giục, nói rằng Diêu Thành không thể trúng gió.

Diêu Thành cười ôn hoà đáp lại, nhưng thực ra lại không nghe lời dì Vương, Lê Tương thấy vậy thì nói: “Hay là vào nhà đi, tôi thấy hơi lạnh.”

Diêu Thành nhìn cô, lúc này mới gật đầu: “Cô mặc ít quá, đừng ỷ có sức khoẻ tốt mà phung phí, mặc dù đã vào xuân nhưng vẫn còn rét mùa xuân đấy.”

Lê Tương liếc anh: “Chỉ biết nói người ta.”

Diêu Thành cười nói: “Bác sĩ nói bây giờ tôi đã chăm sóc nền tảng của mình rất tốt, sống khoẻ mạnh đến 50, 60 tuổi cũng không vấn đề, hơn nữa còn khoẻ hơn những người cùng tuổi trông khoẻ mạnh bây giờ.”

Mấy hôm nay sắc mặt anh không tệ, Lê Tương cũng tin lời này.

Bây giờ có rất nhiều người trẻ trông ngoài mặt thì không có vấn đề gì, nhưng một khi đi kiểm tra sức khoẻ thì đâu đâu cũng có bệnh. Vì vậy mà tỷ lệ đột quỵ bây giờ cũng ngày càng trẻ hoá.

Lê Tương nói: “Nếu ngày nào cũng ăn cơm tối giống như tối nay, tôi cũng tin nền tảng của anh rất tốt.”

Không nhất định phải là thịt cá xa hoa, đồ ăn trông thanh đạm nhưng lại rất hợp khẩu vị và tinh xảo, cho dù cô không phải nhà ẩm thực nhưng cũng có thể nhận ra ý đồ trong đó, có đánh giá bằng sao Michellin cũng không quá.

Trong lúc nói, hai người đã đi vào nhà chính.

Diêu Thành nói: “Tôi thì lại rất nhớ đêm hôm đó, mì gói, trứng gà, thịt hộp, còn có hoành thánh.”

Lê Tương sửng sốt, vô thức nhìn xung quanh, may mà dì Vương và dì Lý không có ở đây.

Diêu Thành để ý đến động tác của cô, khẽ cười: “Khi nào thì cho tôi ăn lần nữa?”

Lê Tương chỉ nói: “Qua thời gian này rồi nói.”

Tối nay khó có khi rảnh rỗi, cho dù trong đầu cô nghĩ rất nhiều việc, nhưng cũng thả lỏng được vài tiếng.

Lúc này đi vào nhà chính, cô bỗng có có cảm giác trở về hiện thực, những phiền não đã tạm vứt ra sau đầu bỗng chốc đều quay về.

Diêu Thành chắc hẳn đã chú ý đến sự thay đổi của cô, không tiếp tục nói chuyện phiếm nữa, nụ cười cũng nhạt đi, không bao lâu sau đã ngồi xe rời đi.

Lê Tương tiễn Diêu Thành xong thì về phòng, sau khi tắm rửa thì ngồi xếp bằng trên tấm thảm dài trong phòng khách phụ để xem album ảnh.

Tấm thảm này được mua sau này, tấm trước đó đã bị vứt đi sau khi Diêu Trọng Xuân dùng bình hoa đập vào Cận Tầm.

Lê Tương lật xem từng trang, nhìn qua nội dung trước khi lật.