Quyển 1 - Chương 3

Lê Tương, diễn viên đang nổi.

Chu Hoài không tỏ vẻ gì, gật đầu.

Văn Tranh: “Theo dõi cô ta, chụp được gì cũng được.”

Chu Hoài: “Sau khi chụp rồi sao nữa?”

Văn Tranh cười nói: “Nếu là tin hot thì bên cô ta chắc chắn sẽ muốn bịt miệng. Không phải cậu cần tiền sao? Đây là việc đầu tiên cần đào tạo người mới, nếu nhắm đúng đối tượng trong vòng này, đâu đâu cũng là máy ATM. Nếu muốn người ta không biết thì trừ phi mình đừng làm, nè, cho cậu coi một ví dụ…

Văn Tranh mở wechat tìm những tấm hình trong khung chat với Tân Niệm, vừa ra hiệu cho Chu Hoài nhìn vừa từ từ lướt xuống với tốc độ khá nhanh, hơn nữa chỉ cho anh ta xen lướt qua một lần rồi tắt ngay.

“Có nhìn ra gì không?”

Không biết Chu Hoài đang nhớ lại hay đang phản ứng, mấy giây sau mới nói: “Lê Tương và một người đàn ông cắn thuốc.”

Văn Tranh: “Ồ, tinh mắt đấy. Nhưng cũng có thể là uống rượu lái xe, không phải cắn thuốc.”

Chu Hoài: “Khả năng cắn thuốc cao hơn.”

Văn Tranh không phản bác: “Còn gì không?”

Chu Hoài: “Lê Tương đang bao che cho anh ta, chiếc xe là của người đàn ông, bọn họ không có tài xế lái. Nhìn thời gian và cách ăn mặc thì có lẽ là vừa tham gia một bữa tiệc riêng tư nào đó, không tiện cho người thứ ba đi cùng. Rồi nhìn biển số xe và hành động của Lê Tương, có thể thấy địa vị xã hội của người đàn ông rất cao, cô ta xử lý rất thành thạo, không phải là lần đầu tiên.”

Văn Tranh nhếch miệng cười: “Có tin đồn rằng trước khi debut cô ta từng làm trợ lý riêng cho ông trùm nào đó.”

Chu Hoài không lên tiếng, chỉ dùng ánh mắt nhìn về phía điện thoại của Văn Tranh: “Có thể cho tôi xem lại một lần không?”

Văn Tranh đưa điện thoại đến trước mặt anh ta.

Chu Hoài không nhận lấy, chỉ dùng ngón tay lướt những bức ảnh.

Lướt đến tấm cuối cùng, đầu ngón tay anh ta khẽ chạm vào màn hình, bức ảnh thu nhỏ lại, để lộ khung chat, trên đó đặt nickname wechat của Tân Niệm là Tín Niệm.

Và background của khung chat là một tấm ảnh hơi mờ, thấp thoáng nhìn ra được là lưng của một cô gái, nửa người trên ở trần, đắp ga giường đến eo.

“Ồ, xin lỗi.” Chu Hoài kịp thời thu tay cụp mắt.

Văn Tranh “chậc” một tiếng, lấy lại điện thoại nói: “Không sao, đây là bạn gái tôi.”



Tân Niệm về nhà ăn sáng, tắm rửa, tranh thủ gửi ảnh và email đi trước khi trời sáng, sau đó thay đồ, mang giày gót trung, vội vã đến công ty.

Giờ cao điểm buổi sáng vừa mới bắt đầu, trên đường không quá kẹt xe.

Trên tivi đang chiếu tin tức buổi sáng, không phải nói về tình hình giao thông thì là tin thời sự.

Tân Niệm đổi mấy kênh cho đến khi một bài hát vang lên.

Đây là ca khúc chủ đề của một bộ phim thần tượng đang hot, người hát là diễn viên đóng vai nữ chính trong phim, Lê Tương.

Âm sắc của Lê Tương không tệ, cũng có nền tảng thoại chữ, nhưng giọng hát thì rất bình thường, nếu không có thân phận diễn viên nổi tiếng cộng thêm chỉnh sửa hậu kỳ, với chất lượng thế này có lẽ sẽ chẳng ra nổi một bài hát.

Phát xong một bài hát, DJ bắt đầu đánh giá, thường ngày DJ này rất độc miệng thế mà lần này lại rất nương tay, đưa ra ba ưu điểm, còn giải thích kỹ càng từng điểm, còn khuyết điểm chỉ nhắc khéo một câu rồi thôi.