Quyển 7 - Chương 28

Cô đoán lời của Cận Sơ có vài phần là thật, vài phần cố ý hù hoạ cô, cô không dám nghĩ đến kết quả.

“Bị doạ rồi?” Cận Sơ nắm tay cô, cô ép buộc mình không giãy giụa, lại nghe thấy anh ta nói: “Đùa với em thôi, làm gì sợ vậy.”

Lê Tương cụp mắt, chỉ hỏi: “Anh giỏi như vậy, sao không đối phó với Cận Tầm đi, sao anh không dùng những cách này để xử lý anh ta, còn rảnh rỗi đến hù doạ tôi.”

“Tôi rất muốn.” Cận Sơ nói: “Nhưng như vậy không phải quá rõ ràng sao, hơn nữa trước giờ nó chưa từng đến Đông Nam Á, giống như tôi không bao giờ đến châu Âu vậy.”

Lê Tương: “Nhưng bây giờ đang ở thành phố Xuân, không phải nơi chiến đấu tàn bạo, anh vẫn nên tém lại bớt đi.”

Cận Sơ cười khảy: “Thời gian này tôi rất an phận, chẳng dính líu đến chuyện gì cả. Em tưởng Cận Tầm là người văn minh à, nó chỉ là không để bản thân dính vào thôi…”

Không biết nghĩ đến chuyện gì, Cận Sơ lắc đầu cười, buông tay Lê Tương ra, lấy điện thoại trong túi ra ấn vài cái.

Lê Tương tò mò nghiêng đầu nhìn, Cận Sơ đã ấn gọi video call, nói vài câu tiếng Thái, không lâu sau thì đưa điện thoại đến trước mặt cô.

Lê Tương nhìn qua, chỉ thấy trong đó lướt qua bóng của vài cô gái, bọn họ đều không mặc quần áo, ngồi xổm dưới đất ôm lấy bản thân, trên người chằng chịt vết thương, có người còn nằm nghiêng dưới đất thoi thóp.

Tim Lê Tương trầm xuống, lại nghe thấy Cận Sơ dùng tiếng Thái nói gì đó, người đàn ông ở bên kia bắt lấy một cô gái trong đó, nắm tóc ép cô ta ngẩng đầu lên.

Mặt của cô gái đã không còn giống người nữa, ốm đến chỉ còn da bọc xương, nhưng trong phút chốc nhìn thấy Lê Tương, cô gái từ từ mở to mắt, dường như nhận ra Lê Tương.

Lê Tương phân biệt kỹ càng, lúc cô gái muốn mở miệng nói gì đó, người đàn ông lại đá cô ta qua một bên, nói tiếng Thái với Cận Sơ ở bên này.

Lê Tương vẫn đang nhớ lại thân phận của cô gái, cứ cảm thấy hình như có quen cô ta nhưng cô lại không thể nhớ nổi.

Cho đến khi Cận Sơ căn dặn xong rồi cúp máy, nói với Lê Tương: “Nhận ra đó là ai không?”

Lê Tương không lắc đầu, chỉ nói: “Anh làm việc này ở Đông Nam Á.”

Cận Sơ nói: “Đây không phải nghề của tôi, tôi chỉ kinh doanh sòng bài và khu nghỉ dưỡng. Nhưng dù sao cũng không thể tránh được việc quen biết vài người bạn trong chuỗi công nghiệp đen, đây là chỗ của một trong những người bạn, trong lúc vô tình tôi được biết có vài cô gái bị bán từ thành phố Xuân qua đó.”

Thành phố Xuân?

Lê Tương bỗng không nghe kỹ những câu tiếp theo của Cận Sơ nữa, đầu như bị sét đánh một cái, bỗng chốc nhớ ra thân phận của cô gái.

Cô ta là Giang Thu.

Đã từng làm trợ lý của cô ba năm, trước khi Dương Tuyển vào làm.

Sau đó Giang Thu từ chức, bạn trai là Triệu Chính Trưng, người tình là Hứa Vĩ.

Bên tai Lê Tương ù ù, cho đến khi giọng nói của Cận Sơ đánh thức cô: “Nhưng điều khiến tôi chú ý không phải bởi vì bọn họ là người thành phố Xuân, mà là thông tin của người bán. Mặc dù không chỉ rõ nhưng với sự hiểu biết của tôi về nó, tôi biết là do nó làm. Nếu tôi nhớ không nhầm, trước kia cô gái này từng làm trợ lý của em, đúng không?”

Lê Tương không nói câu nào, chỉ dùng khoảng thời gian ngắn ngủi này để ghép lại những thông tin vụn vặt với nhau.

Cận Sơ biết Giang Thu là trợ lý của cô, chứng tỏ Cận Sơ vẫn luôn để ý đến những mối quan hệ của cô, hoặc cũng có thể là sau khi về nước anh ta mới bắt đầu điều tra ngược lại.

Giang Thu mất tích hiển nhiên là do Cận Tầm cho người làm.

Khi cô hỏi Tần Giản Châu rằng Hứa Vĩ và Giang Thu còn sống không, câu trả lời của Tần Giản Châu là: “Một người chết, một người sống.”

Cũng có nghĩa là Hứa Vĩ đã chết, Giang Thu còn sống.

Nhưng Giang Thu như vậy cũng chẳng cách cái chết bao xa, thậm chí sẽ mất mạng bất kỳ lúc nào.

Cận Sơ dường như còn nói thêm gì đó, nhưng Lê Tương đã cắt ngang lời anh ta: “Có thể cứu cô ấy ra không?”

Cận Sơ ngừng lại, hình như không hề ngạc nhiên khi Lê Tương nói như vậy, thậm chí chuyện này cũng nằm trong dự đoán của anh ta.

Lê Tương đọc hiểu ý trong ánh mắt của anh ta, anh ta có khả năng này nhưng anh ta không cứu, một là vì không liên quan gì đến anh ta, tại sao anh ta phải ra tay; hai là vì anh ta tiết lộ tin tức cho cô là để đợi khoảnh khắc này.

Cận Sơ cười nói: “Em vì đồng tình hay vì nguyên nhân khác? Nếu là đồng tình, tôi khuyên em không cần làm vậy, buổi tối ăn một bữa no nê rồi ngủ một giấc ngon, ngày mai thức dậy là xong chuyện. Bây giờ ở nơi đó có hơn 400 người, em đồng tình được với tất cả sao, có giỏi thì cứu hết ra đi. Đến cảnh sát địa phương còn nhắm một mắt mở một mắt, người ngoài làm sao lo được?”

Lê Tương nghiên cứu ẩn ý trong lời nói của anh ta, suy nghĩ rồi nói: “Đương nhiên tôi biết sự đồng tình không có sức lực chẳng có ý nghĩa gì, nhưng anh có cách, chúng ta có thể…”

Nhưng chữ “cứu” đang định bật ra, cô đột ngột đổi lại: “Nếu đây đã là vụ làm ăn, vậy chứng tỏ ai cũng có thể đàm phán, không nói cứu, hãy nói mua lại cô ấy đưa về nước, có thể không?”

Nụ cười của Cận Sơ dần sâu hơn: “Vậy thì có thể đàm phán. Nhưng em phải biết cô trợ lý này của em còn rất nhiều lợi ích có thể bóc lột, không chỉ cơ thể, cơ quan nội tạng của cô ta, mà còn có bạn thân ở phía sau cô ta, cô ta có thể gạt những cô gái khác, khoản này nếu phải tính ra thì sẽ là con số doạ chết em đấy.”

Lê Tương bỗng thấy buồn cười, phân tích lợi hại: “Tôi nhớ cô ấy chỉ còn một người mẹ, chẳng lẽ chuỗi sản nghiệp này còn có thể nhìn trúng người ở tuổi mẹ cô ấy sao, còn có gì để bóc lột được nữa chứ? Nếu cô ấy không bị hành hạ đến không ra người như vậy, có lẽ còn có thể livestream gạt được vài người, nhưng anh nhìn đi, bây giờ những vụ lừa tiền lừa tình đều đã lan truyền khắp trên mạng rồi, chính phủ địa phương đều đã ra mặt đính chính, chứng tỏ những phi vụ làm ăn thế này không còn dễ làm như trước kia nữa. Nhân lúc bây giờ cô ấy vẫn còn sống, nếu đối phương là một người làm ăn thông minh thì sẽ không so đo với tiền, tôi bằng lòng ra giá, đây là một cuộc thuận mua vừa bán, chắc chắn sẽ có giá trị cao hơn việc tiếp tục bóc lột cô ấy, chắc hẳn bọn họ biết cái nào có lợi hơn.”

Cận Sơ không tiếp lời, chỉ nhìn Lê Tương cười.

Lê Tương biết anh ta đã lung lay, vì vậy lại càng ra sức thuyết phục: “Anh nói đúng, chỉ nơi đó đã có hơn 400 người, nếu như vừa đồng tình lại có khả năng thì nên cứu hết. Thực ra anh cũng biết cô ấy bị người của Cận Tầm xử lý là bởi vì cô ấy biết được vài chuyện. Chẳng lẽ anh không tò mò sao, chẳng lẽ định dụ Cận Tầm đến Đông Nam Á thật rồi tìm tổ chức bản địa tạo thành vụ bắt cóc tống tiền sao? Anh cũng nói là Cận Tầm không bao giờ đến Đông Nam Á, thực ra có vài chuyện có thể giải quyết ở thành phố Xuân bằng cách văn minh hơn mà. Đương nhiên mua cô ấy về bởi vì có tác dụng với tôi, anh chỉ cần dắt mối giúp tôi, thế nào?”