Cho đến hồi lâu sau, Lê Tương đi ra khỏi phòng trà, đang chuẩn bị trở về nhà họ Diêu, nhưng trước khi lên xe thì đã bị một bóng người chặn lại.
Lê Tương còn chưa nhìn rõ người đến đã nghe đối phương gọi cô: “Cô Diêu.”
Lê Tương đứng lại, đang cảm thấy hơi quen thì đối phương đã nghiêng người để cô nhìn thấy một chiếc xe đang ở gần đó – xe của Cận Sơ.
Trợ lý của Cận Sơ mời Lê Tương qua nói vài câu, còn nhấn mạnh rằng: “Anh Cận chỉ muốn nói vài câu với cô, sẽ không chiếm nhiều thời gian của cô.”
Lê Tương vẫn đứng yên tại chỗ, may mà xung quanh không có người khác, cô chỉ hỏi: “Anh Cận muốn nói chuyện gì, hay là cùng vào phòng trà, tôi mời?”
“Chuyện này…” Trợ lý của Cận Sơ nhìn về phía phòng trà, cười nói: “Mấy hôm nay dạ dày của anh Cận không khoẻ, không thể uống trà. Anh ấy chỉ vì nhớ cô quá, muốn gặp cô nói vài câu, nhiều nhất là năm phút.”
Câu này đã quá rõ ràng, nếu Lê Tương còn không qua đó thì hơi làm mình làm mẩy.
Nhưng cô nhìn thế nào cũng thấy chuyện này hơi kỳ lạ, cũng không giống phong cách của Cận Sơ.
Lê Tương: “Trong xe thật sự là Cận Sơ?”
Trợ lý của Cận Sơ tỏ vẻ kỳ lạ: “Đương nhiên, sao tôi có thể lấy chuyện này ra đùa được.”
Lê Tương: “Anh ta có số liên lạc của tôi, tại sao anh ta không tự hẹn tôi?”
Trợ lý của Cận Sơ vội nói: “Anh Cận cũng có sự kiên trì của mình, trước đó hẹn cô đều bị từ chối khéo… Lần này vì để thể hiện thành ý nên đã đích thân đến đây.”
Lê Tương nhìn trợ lý của Cận Sơ, xoay người đi về phía xe của mình, thấp giọng dặn dò tài xế hai câu.
Tài xế đồng ý, nhanh chóng xuống xe đi về phía xe của Cận Sơ, không lâu sau thì quay lại, nhỏ giọng báo cáo: “Đúng là cậu Cận, cậu ấy thấy tôi qua đó, còn hỏi tôi muốn làm gì.”
Lê Tương gật đầu, lúc này mới lướt qua trợ lý của Cận Sơ và tài xế, đi đến trước xe của Cận Sơ.
Trợ lý của Cận Sơ lập tức đi theo, còn mở cửa ghế sau ra.
Lê Tương đứng bên ngoài, nghiêng đầu nhìn người đàn ông bên trong.
Cận Sơ không nói cười tuỳ ý, ánh mắt nhìn cô rất u ám, hình như tâm trạng không tốt, hai bên má hiện lên dấu nghiến chặt răng.
“Không phải muốn trò chuyện vài câu sao, nói đi.” Lê Tương bình thản nói.
Cận Sơ hình như cười hừ, trước khi Lê Tương kịp phản ứng, anh ta đã đột nhiên đưa tay ra kéo cô vào trong xe.
Trợ lý của Cận Sơ cũng rất thuần thục, Lê Tương vừa vào xe, anh ta đã lập tức đóng cửa lại, sau đó trở về ghế phó lái, ra lệnh cho tài xế lái xe.
Lê Tương hoảng hốt, nếu không phải vì anh ta là Cận Sơ, cô còn tưởng là dàn trận bắt cóc ngay trên đường.
Tay của Cận Sơ cứ mãi ôm chặt lấy cô.
Lê Tương giãy giụa nói: “Anh làm gì vậy, anh điên rồi!”
Cận Sơ căng mặt, lấy túi xách của cô, lục tìm bên trong, cau mày hỏi: “Thẻ tôi đưa em đâu? Sao không mang theo bên mình?”
Lê Tương tỏ vẻ kỳ lạ: “Tại sao tôi phải mang theo bên mình, anh tự luyến quá rồi đó.”
Cận Sơ liếc cô rồi nhìn về phía trước.
Trợ lý trên ghế phó lái y như con sâu trong bụng anh ta, đúng lúc đưa một tấm thẻ từ khác qua.
Cận Sơ ném thẻ từ vào túi xách rồi trả lại cho Lê Tương rồi nói: “Sau này nhớ mang theo bên mình, nếu muốn đến tìm tôi thì cứ đến thẳng.”
Lê Tương không nói gì một lúc lâu, thậm chí không tìm được từ nào thích hợp để hình dung anh ta, nói anh ta da mặt dày, vô liêm sỉ cũng chẳng đủ.
Lê Tương nhắm mắt, không tranh cãi với anh ta, chỉ hỏi: “Anh tìm tôi chỉ vì chuyện này?”
Lúc này biểu cảm của Cận Sơ mới dịu đi, còn nặn ra nụ cười: “Người nhà đã nói với tôi ý của bên em rồi.”
Ý gì của cô?
Cô không hòi thẳng, chỉ thăm dò: “Vậy anh cũng đâu cần làm quá như vậy, có gì mà không thể nói đàng hoàng, một tấm thẻ thôi mà, nói qua điện thoại không được sao?”
Cận Sơ liếc cô: “Trước kia em đều như vậy, có gì đều không tự nói, cứ bắt tôi phải đoán. Nếu không phải người nhà tiết lộ cho tôi biết lựa chọn của em, tôi còn tưởng em đang đùa bỡn tôi đấy, nếu thế thì hôm nay không chỉ là bắt cóc vào ban ngày đâu.”
Lê Tương chậm chạp hiểu ra, nhà họ Diêu đã tiết lộ chuyện cô có ý chọn Cận Sơ với nhà họ Cận rồi, bây giờ chắc chắn nhà họ Cận đều đang nhìn chằm chằm vào Cận Sơ.
Khi Cận Sơ nhận được tin này thì khó tránh khỏi sẽ suy diễn, mặc dù lý trí sẽ cho rằng cô vì cân nhắc đến lợi ích nên mới chọn anh ta, nhưng anh ta tự đại và tự phụ từ trong xương tuỷ, có lẽ vẫn sẽ liên kết sự lựa chọn lợi ích này với lựa chọn tình cảm, thậm chí còn liên hệ với chuyện xảy ra tối hôm đó.
Lê Tương dịu giọng, nói nhỏ: “Đúng là không uổng công đã đến Đông Nam Á, càng lúc càng vô văn hoá.”
Cận Sơ: “Tôi đến đó là vì ai, vì chuyện gì, đừng hòng phủi bỏ quan hệ.”
Lê Tương không nhìn anh ta, cũng không tiếp lời.
Cận Sơ đánh giá cô một lúc, ngồi gần hơn, nói bên tai cô: “Đến người đứng đầu của tổ chức bên đó cũng phải lấy thận ra để bày tỏ sự trung thành, đó là nơi ăn thịt người không nhả xương, từ tầng lớp chính phủ đến tầng lớp thấp đều như vậy. Chỉ cần có tiền là có thể mua được, chỉ cần có tiền là còn có thể thuê cảnh sát làm tay sai. Em nghĩ xem, bây giờ tôi đối với em như vậy đã là văn minh lắm rồi, nếu không với chuyện năm đó, tôi có đưa em đến Đông Nam Á ngũ mã phanh thây cũng không ai dám nói gì.”
Giọng điệu anh ta rất thấp, hơi thở phả vào tai cô, giọng nói nghe như đang trêu chọc, nhưng Lê Tương lại không hề cảm thấy rung động, ngược lại còn siết chặt đấm tay, trên người rét run từng trận.