Quyển 1 - Chương 27

Tân Niệm tan làm trước nửa tiếng, đi đến tiệm cơm Trung mà Văn Tranh làm việc.

Mặc dù phục vụ và đầu bếp làm ở đây đều từng có tiền án và quen nhau trong lúc ngồi tù, nhưng không phải bạn tù nào cũng có thể vào đây, không chỉ phải trải qua quan sát vài tháng mà còn phải sàng lọc qua nhiều lần.

Nói về Chu Hoài, cảm giác đầu tiên anh ta cho người ta là che giấu rất sâu.

Đến Văn Tranh cũng nói bình thường Chu Hoài nói rất ít, hỏi anh ta mấy chuyện trước kia cũng chỉ nói một nửa giấu một nửa.

Văn Tranh cũng tỏ vẻ thông cảm, bởi vì có ai đến đây mà trước kia chưa từng chịu khổ chứ, có nói ra người ngoài cũng chẳng đồng cảm được, vậy thì cần gì phải nói?

Nhưng câu này vào tai Tân Niệm, cô lại nghĩ khác.

Đúng là có người không muốn nhắc đến việc mình đã từng chịu bao nhiêu cực khổ, đó là bởi vì họ không muốn nhớ lại chuyện cũ. Nhưng cũng có một loại người là bởi vì che giấu, vùi lấp.

Hơn nữa loại người này sẽ luôn nhắc nhở mình không được quên, phải luôn ghi nhớ.

Mặc dù chỉ gặp qua một lần nhưng trực giác Tân Niệm cho thấy Chu Hoài thuộc dạng người thứ hai.

Lúc Tân Niệm đến tiệm cơm Trung, mọi người đang bận rộn ở đại sảnh và sau bếp.

Văn Tranh dẫn Tân Niệm đến khu nghỉ ngơi cho nhân viên ở phía sau.

Chu Hoài đang ở đó.

Anh ta ngồi trước chiếc bàn nhựa hình vuông, trước mặt để chiếc laptop, đang xem từng tấm ảnh bên trong.

Màn hình điện thoại đặt bên cạnh thỉnh thoảng sáng lên, tổng cộng đã có mười mấy tin wechat.

Chu Hoài nhân lúc uống nước nhanh tay trả lời một câu rồi để lại qua bên cạnh.

Lúc anh ta nâng mắt lên thì thấy Văn Tranh và Tân Niệm đang đi qua bên này.

Tân Niệm đi chậm nửa bước, ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm anh ta.

Chu Hoài nhìn lướt qua Tân Niệm như không có chuyện gì, bắt chuyện với Văn Tranh: “Bên anh Trương đã giải quyết xong rồi, anh ta vừa mới gửi tin nhắn đã chuyển luôn khoản còn lại.”

Văn Tranh cười: “Vất vả rồi.”

Chu Hoài đóng laptop lại, khoanh hai tay trước mặt, lại nhìn về phía Tân Niệm.

Văn Tranh kéo một cái ghế ra cho Tân Niệm, cô ngồi xuống rồi hỏi: “Sao anh biết được chuyện của Triệu Chính Trưng?”

Tân Niệm muốn cố gắng khiến mình không tỏ ra quá căng thẳng, nhưng đủ kiểu suy đoán vẫn không kìm được mà trào lên, tại sao Triệu Chính Trưng bị gϊếŧ hại, có phải thật sự liên quan đến Lê Tương không? Sao tin tức của Chu Hoài lại nhanh nhạy như vậy, anh ta liên quan đến chuyện này hay là chỉ vô tình nắm được chút gì đó?

Văn Tranh tìm cái ghế khác, ngồi xuống bên cạnh Tân Niệm.

Tân Niệm vẫn nhìn chằm chằm Chu Hoài, cho dù anh ta không để lộ biểu cảm rõ ràng nhưng cô vẫn rất chắc chắn vào giây phút vừa rồi, trong mắt anh ta loé lên tia trào phúng.

Có ý gì?

Trong chớp mắt, Chu Hoài lại tỏ vẻ như thường: “Nói ra cũng thật trùng hợp, thời gian trước có một người bạn tù đến tìm tôi, nói là có người bạn biết cậu ta quen thám tử tư nên nhờ cậu ta uỷ thác tôi điều tra chút chuyện. Người bạn đó của cậu ta chính là Triệu Chính Trưng.”

Tân Niệm nhanh chóng đưa ra thắc mắc: “Triệu Chính Trưng rất tin tưởng người bạn tù đó của anh?”

Chu Hoài cười nhạt: “Cũng không hẳn, chỉ là làm trung gian giới thiệu kiếm mớ tiền thôi.”

“Bản thân Triệu Chính Trưng quen biết người làm ngành này, cần gì phải nhờ người khác tìm?”

“Bởi vì không muốn để lộ thân phận của mình, anh ta không dùng tên thật.”

“Vậy sao anh biết là anh ta?”

“Tôi tra ra được.”

“Không phải anh ta bảo anh điều tra người khác sao, anh điều tra anh ta làm gì?”

“Bởi vì tôi muốn hiểu được bối cảnh của người trong cuộc.”

Tân Niệm lại hỏi: “Vậy anh ta nhờ anh điều tra người hay chuyện gì… phi pháp sao?”

Chu Hoài khẽ mỉm cười, nhưng nhanh chóng thu lại: “Thám tử tư vốn là nghề không hợp pháp, cũng làm những chuyện xâm phạm quyền riêng tư của người khác như chó săn thôi, chẳng lẽ cô không biết sao?”

Mùi thuốc súng ngày càng nồng nặc.

Văn Tranh ho khan, vội vàng giảng hoà: “Được rồi được rồi, sao càng nói càng đi xa vậy, nói chuyện chính nào.”

Sau đó anh đυ.ng vào tay Tân Niệm, nhỏ giọng nói: “Chúng ta không phải đến để hỏi về chuyện của Triệu Chính Trưng.”

Tân Niệm nắm lại tay anh, vẻ mặt dịu đi: “Bệnh nghề nghiệp thôi, xin lỗi.”

“Với anh mà xin lỗi gì.” Văn Tranh nói.

Tân Niệm nặn ra nụ cười, khoé mắt nhìn thấy Chu Hoài đang quan sát hai người, bèn nói với Văn Tranh: “Em hơi khát, tìm chút nước nóng cho em đi.”

Văn Tranh hơi chần chừ, nhìn Tân Niệm rồi lại nhìn Chu Hoài, cuối cùng vẫn đứng dậy, nói: “Ừ, hai người bình tĩnh nói chuyện, đừng có cãi nhau đấy.”

Chu Hoài đáp lại bằng nụ cười.