Quyển 1 - Chương 25

Sau đó ba người lại nói thêm mười mấy phút.

Dù Tân Niệm không thân với Triệu Chính Trưng nhưng vẫn cung cấp một vài tin đồn cô nghe thấy lúc còn ở công ty cũ.

Ví dụ như cấp dưới nói Triệu Chính Trưng có hậu thuẫn, là họ hàng của sếp lớn của công ty.

Ví dụ như Triệu Chính Trưng đã vào nghề mười mấy năm nhưng không phải luôn trong trạng thái “dưỡng già”, nghe đồn ban đầu anh ta dốc hết sức cho công ty cũ, hai năm gần đây đến công ty hiện tại mới thành đồ vô dụng.

Lại ví dụ như một vài người trong ngành nói những năm trước trong tay Triệu Chính Trưng có không ít nguồn tài nguyên và mối quan hệ, nhưng vì sau đó không còn giá trị lợi dụng nên mới dần bị đào thải khỏi giới này.

Những tin đồn này chẳng có giá trị gì, nhưng lại có thể phác hoạ ra hình tượng một phóng viên giải trí thâm niên một cách rõ ràng.

Tại sao Triệu Chính Trưng từng rất dốc sức làm việc, nhưng mới ba mươi mấy tuổi đã bắt đầu “dưỡng già”?

Thế nào gọi là không còn giá trị lợi dụng? Đây là lựa chọn của anh ta hay là bị ép buộc?

Cho đến khi Dư Việt và nữ cảnh sát chuẩn bị rời đi, Tân Niệm mới đứng lên tiễn khách.

Dư Việt dường như nhớ ra chuyện gì đó, lại hỏi: “Cô Tân, cô có từng tặng quà cho Triệu Chính Trưng không, ví dụ như đồ trang trí thủ công.”

Tân Niệm cười nói: “Có, vào mấy ngày trước khi tôi nghỉ việc.”

Trong nhà Triệu Chính Trưng có rất nhiều thứ liên quan đến truyện tranh và trò chơi, anh ta là một nhà sưu tầm có tiếng trong giới, điều này không khó để tra ra.

Tân Niệm còn nhớ vào ngày tặng bông tai cho vợ của Hứa Vĩ, cô cũng nhờ người mua một món mô hình thủ công secondhand, giá không cao nhưng sản xuất rất ít, rất có giá trị sưu tầm, với lại dưới đáy còn có số hiệu.

Trên mạng có lịch sử mua, chỉ cần cảnh sát muốn điều tra thì sẽ tra ra được, vì vậy cô không cần phải giấu diếm vấn đề này.

Dư Việt: “Cô liên tục nhấn mạnh hai người không thân, chẳng nói với nhau được mấy câu, cũng không trao đổi nội dung công việc, vậy tại sao lại tự nhiên tặng mô hình cho anh ta?”

Sắc mặt Tân Niệm vẫn như thường: “Không phải tự nhiên, mà là thường xuyên. Nếu tôi nhớ không lầm thì tổng cộng tôi đã tặng anh ta bảy tám mô hình. Anh ta thích mấy thứ này, còn tôi thì biết được chỗ mua với giá thấp hơn thị trường, vì vậy nếu thấy có món hợp với anh ta thì sẽ mua. Nhưng tôi rất tự lượng sức mình, sẽ không tặng đồ quá mắc tiền, chỉ là món quà nhỏ, chỉ vì hy vọng anh ta có thể giơ cao đánh khẽ trong công việc.”

“Giơ cao đánh khẽ?” Dư Việt lặp lại bốn chữ này, ngồi xuống lại: “Có thể nói rõ hơn không?”

Tân Niệm cầm ly của hai người họ đến máy lọc nước trong góc, vừa rót nước vừa nói: “Cảnh sát các anh xử án cần sự bắt tay giữa các nhóm thì làm phóng viên như chúng tôi cũng cần. Nhưng có lúc cùng ngành là oan gia, cùng bộ phận cũng sẽ gài bẫy nhau, lúc tôi mới thăng chức lên làm tổ trưởng, tổ của Triệu Chính Trưng đã lén giành mất không ít thành tích của tôi, mấy chiêu âm hiểm hay xấu xa gì đều từng dùng qua. Tổ chúng tôi từng cố gắng chống lại nhưng kết quả của việc cứng chọi cứng là mỗi bên đều phải chịu trách nhiệm, công ty cũng sẽ không vì những chuyện này mà sa thải người nào, ngược lại còn cho rằng sự cạnh tranh vừa đủ sẽ giúp ích cho việc nâng cao thành tích. Không còn cách nào khác, tôi chỉ đành dùng cách tặng những món quà nhỏ thế này để khiến quan hệ hoà hoãn hơn. Bắt người tay ngắn mà, sau mấy lần tặng, quả nhiên Triệu Chính Trưng đã nương tay với tôi hơn, có lúc còn thầm tiết lộ tin tức của tổ bọn họ cho tôi.”

Những lời phía sau không liên quan nhiều đến vụ án, hoặc là vây quanh chuyện lấy lòng Triệu Chính Trưng, hoặc là về vòng lẩn quẩn của thị trường tin tức.

Câu hỏi của Dư Việt nghe có vẻ rất tuỳ tiện, dường như nghĩ đến gì thì hỏi cái đó, nhưng câu trả lời của Tân Niệm rất sóng yên biển lặng, không hề bị xáo trộn bởi cách hỏi có vẻ không hề có quy tắc này, tự tạo nên logic cho mình.

Nhưng mấy chuyện vụn vặt có vẻ như không liên quan đến vụ án này lại phác hoạ ra hình ảnh thu nhỏ của Triệu Chính Trưng và Tân Niệm.

Trước đó cảnh sát đã từng đến nhà Triệu Chính Trưng, tổng giá trị của những món mô hình sưu tầm lên đến bảy con số, nếu không phải đồng nghiệp trong tổ vật chứng điều tra qua, bọn họ thật sự không biết mấy thứ đó lại đốt tiền như vậy.

Triệu Chính Trưng lấy đâu ra nhiều tiền như vậy, chẳng lẽ tiền lương và hoa hồng từ công việc phóng viên của anh ta đều lấy đi mua mô hình thủ công hết sao?

Điều tra về nguồn kinh tế của Triệu Chính Trưng và bảng lương mà bộ phận tài vụ của công ty cung cấp, lúc này mới phát hiện đa phần tiền lương và hoa hồng của Triệu Chính Trưng còn chẳng bằng một nửa của Tân Niệm, có lúc còn chênh lệch tận hai ba lần. Điều này khiến Triệu Chính Trưng có động cơ để gài bẫy Tân Niệm trong công việc mà cô vừa kể lúc nãy.

Ngoài ra, mỗi tháng Triệu Chính Trưng còn phải chi ra mấy ngàn để trả tiền vay mua nhà, anh ta chưa kết hôn, có một người bạn gái, nhưng hai người không sống chung.

Thu nhập của bạn gái Triệu Chính Trưng thuộc tầng lớp làm công ăn lương, có một ít tiền tiết kiệm cá nhân, nhưng bởi vì Triệu Chính Trưng không biết tiết kiệm tiền, tích được một chút là sẽ đem đi mua mô hình, không đủ tiền thì dùng thẻ tín dụng vượt mức, nên hai người từng nhiều lần tranh cãi.

Trải qua tính toán ban đầu, số tiền Triệu Chính Trưng bỏ ra để mua mô hình trong hai năm đã vượt qua mức thu nhập hợp pháp trong mấy năm nay của anh ta, mà trong đó còn chưa tính tiền sinh hoạt hằng ngày, tiền điện nước và tiền vay mua nhà.

Cũng có nghĩa là Triệu Chính Trưng có một nguồn thu nhập bất chính nhất định.

Còn bảy tám mô hình mà Tân Niệm tặng Triệu Chính Trưng, giá của mỗi món không cao nhưng cộng lại cũng phải hơn 10 ngàn, cộng thêm sự thổi phồng nâng giá trị thường hai năm nay, nếu như gặp người mua thích hợp, rất có thể sẽ bán lại được với giá 20, 30 ngàn.

Dư Việt chú ý đến cách dùng từ của Tân Niệm, cô đâu quan tâm đó là những “món quà nhỏ”, cái “nhỏ” mà cô nói chắc hẳn là so với sự đền đáp mà cô có được trong công việc.

Cũng có nghĩa là sự nương tay của Triệu Chính Trưng đã hy sinh thành tích của tổ B, dùng nó để đổi lấy bộ sưu tập mô hình của mình. Có thể thấy Triệu Chính Trưng không chỉ tham món lợi nhỏ mà còn rất ích kỷ. Đây có lẽ là lý do vì sao Tân Niệm mới nghỉ việc, Triệu Chính Trưng đã không kịp chờ đợi mà quay sang copy số liệu cô để lại.