Quyển 1 - Chương 24

Sáng ngày hôm sau, Tân Niệm đang xem bản thảo của Trịnh Sơn, trợ lý gõ cửa vào nói có hai cảnh sát nhân dân đến tìm cô.

Trong bộ phận xì xầm bàn tán.

Tân Niệm cười đi ra đón dưới ánh mắt tò mò của mọi người.

Người đến là Dư Việt.

Ngoại trừ anh ấy còn có một nữ cảnh sát.

Tân Niệm mời hai người vào văn phòng, bảo trợ lý đi rót trà nước, sau đó nghe Dư Việt hỏi: “Tại sao cô Tân lại bỗng nhiên đổi việc?”

Câu này không phải là thuận miệng hỏi.

Tân Niệm trả lời: “Nói một cách chính xác là do công ty mới đào góc tường.”

Dư Việt: “Nhưng chúng tôi nghe nói là bởi vì cô bất đồng ý kiến với nội bộ công ty cũ nên mới đột nhiên nghỉ việc.”

Tân Niệm nhướng mày.

Nhìn từ ngoài thì thấy đây không phải là việc gì quan trọng, nhưng đứng ở góc độ của cảnh sát hình sự, nếu cái chết của Triệu Chính Trưng liên quan đến những tấm ảnh cô để lại, vậy việc cô nghỉ việc rất đáng để điều tra sâu hơn. Trong bộ phận có hai tổ trưởng, một người đột nhiên nghỉ việc, người còn lại thì bỗng nhiên mất tích, sau đó bị gϊếŧ chết, chuyện này chứng tỏ điều gì?

Tân Niệm nói: “Thực ra hôm qua lúc nhận được điện thoại của anh, tôi đã thấy rất kỳ lạ. Triệu Chính Trưng mất tích và bị gϊếŧ hại sau khi tôi nghỉ việc, đúng là trước khi anh ta mất tích đã gọi điện thoại cho tôi nhưng tôi không hề nghe, tại sao cảnh sát Dư lại cần tôi hỗ trợ điều tra? Nói thật tôi cũng không biết có thể hỗ trợ được gì.”

Nữ cảnh sát nói: “Chúng tôi đã đến công ty mà Triệu Chính Trưng đang làm, cũng đã xem qua camera, đúng là Triệu Chính Trưng đã từng dùng máy tính của cô vào ngày cô nghỉ việc, còn copy số liệu trong đó ra.”

Tân Niệm giả vờ tỏ vẻ ngạc nhiên: “Máy tính của tôi? Nhưng đó là tải sản của công ty mà, vì vậy lúc rời đi tôi không có xoá, chỉ thông báo cho bộ phận kỹ thuật đến xử lý.”

Tân Niệm lại đổi chủ đề: “Khoan đã, ý của hai người là việc Triệu Chính Trưng mất tích có liên quan đến số liệu trong máy tính tôi? Chuyện này đã được chứng thực chưa?”

Dư Việt trả lời: “Trước mắt vẫn chưa chứng thực được việc này.”

“Ồ, vậy cũng có nghĩa chỉ là giả thiết, suy đoán, còn chẳng thể gọi lại nghi ngờ.” Tân Niệm bật cười: “Chỉ vì chút suy đoán này, còn làm phiền hai người chạy đến đây một chuyến.”

Dư Việt: “Chúng tôi đến chỉ để tìm hiểu tình hình, xem coi cô Tân có thể nhớ ra vài chi tiết gì không, đặc biệt là những lần tiếp xúc giữa cô và Triệu Chính Trưng trước khi cô nghỉ việc.”

Tân Niệm nhìn thời gian trên điện thoại, dường như rất bận: “Tôi đã từng trả lời câu hỏi này rồi, Triệu Chính Trưng sẽ không nói nội dung công việc của anh ta cho tôi biết. Tôi không biết anh ta copy những số liệu đó để làm gì, nếu như chúng thật sự là lý do khiến anh ta mất mạng, vậy tại sao tôi không sao? Với lại nếu các anh đã lấy được số liệu rồi thì phía cảnh sát nên là người phán đoán về quan hệ giữa hai bên chứ không phải đến hỏi tôi.”

Câu trả lời của Tân Niệm kín kẽ không lỗ hỏng, cũng bởi vì hiểu được quy trình bên trong, biết cảnh sát vẫn chưa nắm được chứng cứ quan trọng.

Đừng nói là cảnh sát, đến cô cũng không nhìn ra manh mối.