Quyển 1 - Chương 22

Trịnh Sơn đã trở về chỗ ngồi của mình, đang nhíu mày nhìn những tấm ảnh trong máy tính.

Tân Niệm đặt ly cafe đã pha vào cạnh tay anh ta, không rời đi mà kéo ghế ngồi xuống bên cạnh anh ta.

Cô quay sang nhìn, trên màn hình là tấm ảnh thi thể của nam giới chưa được làm mờ.

Hiện trường vụ án hình như là ở vùng ngoại ô hẻo lánh, bốn phía ngoại trừ bùn đất thì còn có rất nhiều cành lá và đất đá, xung quanh có vài cây cối.

Thi thể nằm sấp, nghiêng mặt, có thể nhìn thấy một phần đường viền, mắt mở to, trên tóc sau gáy có dấu vết bết cứng, hình như được tạo thành sau khi máu đông lại.

Trịnh Sơn thấy Tân Niệm ngồi lại cũng chẳng tỏ vẻ gì, cũng không hề có ý né tránh, nói: “Đây là tin do một gián điệp cung cấp cho tôi, cũng may tôi ở gần, vội đến trước khi cảnh sát có mặt ở hiện trường. Nhưng tôi rất cẩn thận, không đến quá gần, tấm này được chụp từ trên đỉnh núi đó.”

Tân Niệm nhìn chằm chằm: “Đây là thành quả anh có được khi hôm nay đột nhiên chạy ra ngoài?”

“Vậy thì không, tấm này tôi chụp được từ mấy ngày trước. Hôm nay là vụ khác, đáng tiếc đến trễ nên hiện trường đã bị phong toả rồi.” Trịnh Sơn uống một ngụm cafe, gõ mu bàn tay lên màn hình: “Tôi vừa nhận được tin cảnh sát đã mở rộng điều tra vụ án này, có lẽ ngày mai sẽ có thông báo nên tôi muốn làm cho xong bản thảo này trước…”

Tân Niệm chỉ hỏi: “Còn những tấm khác không, cho tôi xem.”

Trịnh Sơn đẩy bàn phím đến trước mặt cô.

Tân Niệm mở xem kỹ càng từng tấm.

Mỗi một góc độ của hiện trường vụ án đều chụp được, có vài tấm còn nhìn thấy gần nửa gương mặt của người chết nên có thể nhìn thấy rõ ngũ quan gương mặt.

Trịnh Sơn cũng không biết tìm đâu ra một gói bánh quy, ngồi đó vừa ăn vừa uống, thỉnh thoảng còn nhìn lướt qua Tân Niệm, thấy cơ thể cô dần nghiêng về trước như muốn chui tọt vào trong màn hình.

Trịnh Sơn hỏi: “Nghe nói trước kia cô cũng từng làm mảng tin tức xã hội, sao lại đổi mảng?”

Nhưng Tân Niệm lại như không nghe thấy.

Trịnh Sơn lại nói thêm hai câu, cuối cùng Tân Niệm cũng nhúc nhích, ngồi thẳng người hỏi: “Người chết tên gì?”

Trịnh Sơn: “Hình như họ Triệu, sao vậy?”

Tân Niệm hít một hơi, nói một cách chắc chắn: “Tôi biết anh ta.”



Tân Niệm muốn copy một tấm hình từ máy tính của Trịnh Sơn, anh ta cũng rất phối hợp, hận không thể hỏi thêm vài vấn đề để càng có nhiều nội dung để viết trong bản thảo.

Tân Niệm nói với Trịnh Sơn rằng người chết là đồng nghiệp cũ của cô. Còn về việc tại sao lại gặp chuyện bất trắc này, cô bảo Trịnh Sơn tự suy nghĩ, tự coi mà làm, có thể đăng tin nhưng phải xem xét thời cơ thích hợp.

Trịnh Sơn không nhịn được hỏi: “Cô còn biết gì nữa, tiết lộ thêm chút đi, cái gì có thể nói thì cứ nói?”

Nhưng Tân Niệm còn chưa kịp trả lời đã nhận được điện thoại của Phân cục phía tây.

Trong điện thoại vang lên giọng của một người đàn ông: “Xin chào cô Tân, tôi là Dư Việt thuộc đại đội hình sự của Phân cục phía tây. Trước đó chúng ta đã từng gặp.”

Tân Niệm giơ tay ra hiệu cho Trịnh Sơn “suỵt”: “Xin chào, cảnh sát Dư.”

Dư Việt nhanh chóng nói rõ mục đích, cho Tân Niệm biết tin Triệu Chính Trưng bị hại, sau đó nói: “Hy vọng cô có thể hỗ trợ chúng tôi trả lời vài câu, nếu tiện thì tốt nhất đến Phân cục một chuyến.”

Dư Việt dùng từ rất cẩn thận, không nói “phối hợp điều tra”, cũng không nói là có cần lấy khẩu cung hay không.

“Xin lỗi, ngày mai tôi không đi được.” Tân Niệm nói: “Tôi mới đến công ty mới, thật sự không thể xin nghỉ được. Nếu câu trả lời của tôi quan trọng, các anh có thể đến chỗ tôi hoặc nói qua điện thoại.”

Dư Việt: “Xin hỏi tên và địa chỉ công ty cô?”

Tân Niệm: “Bộ phận tin tức công ty truyền thông Vũ Thịnh, vừa hay cũng ở khu tây.”