Quyển 1 - Chương 21

Hai ngày sau, Tân Niệm đến công ty mới Vũ Thịnh làm thủ tục nhận việc, sau khi làm quen với mọi người trong bộ phận thì gọi hai tổ trưởng qua họp.

Cuộc họp nhỏ này chủ yếu là để Tân Niệm và hai tổ trưởng tìm hiểu sơ về nhau, ai ngờ ba người còn chưa nói được mấy câu, tổ trưởng tổ xã hội Trịnh Sơn nhận được cuộc điện thoại, nói có tin tức quan trọng rồi đứng dậy rời đi.

Tân Niệm không truy hỏi, sau khi Trịnh Sơn đi rồi thì nghe thấy tổ trưởng tổ giải trí Lâm Tu Sinh lẩm bẩm gì đó bằng giọng kỳ lạ.

Trước khi tan làm, quản lý của bộ phận nhân sự qua hẹn Tân Niệm cùng đi ăn cơm, thuận tiện nói với cô về tình hình của công ty.

Tân Niệm thuận miệng hỏi về quan hệ giữa những người trong bộ phận mình, lúc này mới biết thì ra ban đầu Lâm Tu Sinh thuộc tổ xã hội, nhưng vì đăng nội dung không cẩn thận chọc giận người nhà của nạn nhân, bị đá ra khỏi tổ xã hội, chuyển qua tổ giải trí.

Nghe nói Trịnh Sơn của tổ xã hội còn nói thẳng là tổ giải trí kiếm cơm dựa vào việc đắc tội với người khác nên để Lâm Tu Sinh làm là thích hợp nhất.

Trên thực tế, trước đó tổ xã hội và tổ giải trí đã luôn xung đột với nhau, mặc dù theo lý mà nói thì không ầm ĩ đến mức bế tắc như vậy, nhưng trùng hợp là mấy năm trước có vài tin tức chấn động xã hội như người nổi tiếng làm chuyện phạm pháp, hai tổ đều đưa tin nên tranh nhau đào tin nóng.

Nhìn chung thì dù là ai đào được tin độc quyền cũng đều có lợi cho công ty, người ngoài chỉ biết là Vũ Thịnh tài giỏi chứ đâu quan tâm là tổ nào.

Nhưng trong nội bộ thì không tránh được những lần cạnh tranh nhau.

Tân Niệm cười nói: “Nếu tôi không vào làm, ai sẽ tiếp nhận vị trí quản lý bộ phận?”

Quản lý bộ phận nhân sự nói: “Ý của sếp lớn là muốn đề bạt một trong hai tổ trưởng lên nhưng tôi không tán thành, tôi đã cố gắng thuyết phục sếp lớn rất lâu, tôi muốn tuyển người từ bên ngoài vào. Vừa hay CV của cô lại được đưa đến chỗ tôi, nội bộ chúng tôi đã bàn bạc qua, cô là người thích hợp nhất.”

Tân Niệm ờ một tiếng rồi đưa ra thắc mắc đầu tiên: “Nhưng tôi phụ trách mảng giải trí ở công ty cũ mà.”

Quản lý bộ phận nhân sự: “Nhưng cô xuất thân từ phóng viên mảng xã hội. Đứng trên góc độ của cô, cô có thể hiểu được chỗ khó của cả hai mảng.”

Tân Niệm chỉ cười, không tiếp lời.

Đây chẳng khác nào trực tiếp đặt áp lực lên cô.

Nếu trong mấy tháng tiếp theo mà cô không thể thay đổi cái nhìn của khán giả, làm giảm mâu thuẫn của hai tổ, cân bằng mối quan hệ trong bộ phận, thì cũng chẳng ngồi vững được vị trí này.



Sau bữa cơm tối, Tân Niệm trở về công ty, tiếp tục lật xem tài liệu của bộ phận.

Đến khoảng 8 giờ, người cuối cùng trong bộ phận cũng chạy ra ngoài lấy tin, chỉ còn lại văn phòng của Tân Niệm là còn sáng đèn.

Cô đang định lấy xe về nhà, nhưng vừa ra khỏi văn phòng thì nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng thang máy.

Trịnh Sơn lê bước vào trong, ngáp một cái, tóc tai lộn xộn, quần áo nhăn nhúm, áo khoác cầm trên tay còn dính bùn lầy.

Thấy Tân Niệm, Trịnh Sơn thuận miệng chào hỏi: “Vẫn chưa về à?”

Tân Niệm đánh giá anh ta: “Đang định về, còn anh?”

Trịnh Sơn: “À, tôi kêu mọi người quay về chạy dealine, làm cho xong chuyện trước.”

Tân Niệm đã quen với thói quen làm việc thế này, có tin tức thì ra ngoài lấy tin, mặc kệ là ban ngày hay nửa đêm, lên núi hay xuống biển, lấy tin xong thì không thể tắm rửa đi ngủ, cũng không thể ăn quá no bởi vì ăn no rồi sẽ buồn ngủ, còn không ăn thì cơ thể sẽ không chịu được, cùng lắm là ăn lót dạ hai miếng, sau đó nhân lúc đầu óc vẫn đang tỉnh táo mà vội vàng làm cho xong bản thảo.

Tân Niệm đột nhiên thay đổi ý định, quay vào phòng trà nước.