Quyển 1 - Chương 20

Vì vậy Triệu Chính Trưng đã phát hiện ra điều gì?

Chắc không phải anh ta muốn lợi dụng những thứ trong này để kiếm chác một khoản đấy chứ?

Cho dù là vậy thật thì đây cũng là chuyện rất bình thường trong giới truyền thông. Chỉ với chút tiền lương và hoa hồng làm sao đủ để tiêu, có người theo dõi chụp lén là vì phí bịt miệng, có người nhận tiền của đối thủ rồi cố tình bôi đen người khác.

Nếu xem xét kỹ, tất cả chó săn đều dính vào tội xâm phạm quyền riêng tư, nhưng tại sao rất ít khi người nổi tiếng đi tố cáo, hiển nhiên là có lý do bên trong.

Người nổi tiếng và chó săn là kẻ thù trời sinh, nhưng có lúc cũng sẽ trao đổi thông tin với nhau, giúp nhau một tay.

Hơn nữa trong giới này, ai dám nói mình hoàn toàn trong sạch, chẳng lẽ thật sự không sợ bị theo dõi, không sợ bị tra ra? Nếu thật sự đắc tội với người xấu, không sợ bị người ta đào ra chuyện quan trọng sao?

Tân Niệm cứ xem đến khi chạng vạng, cho đến khi tiếng mở cửa vang lên lần nữa.

Văn Tranh đi vào rồi bắt đầu huyên thuyên về những gì mình nhìn thấy ban ngày, anh giúp khách hàng điều tra, theo dõi chồng cô ta, không ngờ lại chụp được cả người cả người thứ ba, người thứ tư, người thứ năm.

Điều kỳ lạ nhất là mấy người tình đó đều ở chung trong một khu chung cư, có nam có nữ.

Tân Niệm lại chẳng tập trung, lúc lặt rau cho Văn Tranh còn thỉnh thoảng thất thần.

Cô thoáng có dự cảm, nếu Triệu Chính Trưng thật sự đυ.ng vào bãi mìn của Lê Tương thì sẽ không chỉ đơn giản là mất tích.

Cho đến khi một bên mặt đột nhiên có cảm giác ấm áp, cô mới hoàn hồn.

Văn Tranh hôn cô: “Đang nghĩ gì đó?”

Tân Niệm nghĩ rồi quyết định nói cho anh biết: “Em có một đồng nghiệp cũ là tổ trưởng tổ B, tên Triệu Chính Trưng, em đã từng nói với anh chưa?”

Văn Tranh: “Từng nói, chung văn phòng với em, năng lực làm việc không tốt lắm.”

“Ừ.” Tân Niệm nghiêm mặt nói: “Anh ta đã mất tích ba ngày rồi, trước khi mất tích còn gọi rất nhiều cuộc điện thoại cho em, nhưng em không có nghe máy. À, là vào buổi tối chúng ta bị tố cáo ấy.”

Văn Tranh và Tân Niệm nhìn nhau, một lúc lâu cũng không ai nói gì.

Tân Niệm lại nhắc đến chuyện cảnh sát đến tìm cô và cú điện thoại dặn dò của Hứa Vĩ.

Văn Tranh suy ngẫm một lúc, bắt đầu đưa ra giả thiết: “Có lẽ anh ta chỉ là giận dỗi với người nhà, chạy ra ngoài yên tĩnh mấy ngày?”

Tân Niệm: “Giận dỗi mà đến mức không đi làm, cũng không xin phép công ty luôn? Anh ta vẫn chưa đến mức đó.”

Văn Tranh lại nói: “Có lẽ chỉ là trùng hợp? Anh ta từng đυ.ng vào máy tính của em, nhưng cũng không thể chứng minh hai chuyện này liên quan đến nhau. Có lẽ tự anh ta đắc tội với người khác, trùng hợp xảy ra cùng lúc thôi?”

Tân Niệm không tiếp lời, cô sẽ không loại trừ khả năng này nếu như cô không nhận được tin nhắn nặc danh kia.

Văn Tranh thấy cô do dự, hỏi: “Có phải em nghi ngờ… Lê Tương?”

Tân Niệm hít một hơi, gật đầu.

“Nhưng em nói trong máy tính của em đâu có ảnh gì đặc biệt.”

“Bởi vì em thật sự không nhìn ra.”

Văn Tranh lắc đầu cười: “Anh cảm thấy em đa nghi quá rồi, cô ta là người nổi tiếng, cũng đâu phải sát thủ, cho dù bị chụp được tin nóng thì bỏ tiền ra là giải quyết được rồi, cần gì chơi lớn như vậy? Nếu là vậy thật, cô ta phải diệt khẩu bao nhiêu người đây?”

Tân Niệm cụp mắt: “Nói cũng phải.”

Văn Tranh lại an ủi cô: “Dù sao chúng ta cũng không theo dõi chuyện này nữa, cũng chẳng liên quan gì đến chúng ta, em chuẩn bị đến công ty mới làm, anh bận mấy vụ của anh, đừng nghĩ nhiều nữa, đừng tự mình doạ mình.”

“Ừ.” Tân Niệm vừa dứt lời thì điện thoại trên bàn trà vang lên.

Tân Niệm lau tay, qua nghe máy.

Văn Tranh đứng trong phòng bếp cười nhìn cô, cho đến khi Tân Niệm đi đến cạnh cửa sổ, quay lưng đi, nụ cười bên khoé môi anh mới từ từ nhạt đi, độ cong của đôi mắt cũng vươn chút cảm xúc phức tạp.