Quyển 1 - Chương 2

Trời đã hửng sáng nhưng Văn Tranh không về nhà.

Anh dừng xe phía sau một tiệm ăn gia đình, đi vòng qua con đường nhỏ sau bếp, gõ cửa vài cái.

Cửa mở ra.

Người đàn ông ra mở cửa có thân hình cao to vạm vỡ, còn có một vết sẹo ở góc mày.

Văn Tranh đi theo anh ta vào trong, thấy một đám đàn ông ở sau bếp đang chuẩn bị thức ăn, không nói lời nào mà vào phòng thay đồ để thay quần áo.

Thay được một nửa, người đàn ông có vết sẹo ở góc mày đi vào: “Có người mới đến, anh Khi bảo anh lát nữa đi phỏng vấn, làm ca đêm.”

Văn Tranh nhìn anh ta: “Nhà giam nào?”

Người đàn ông nói: “Lâm Tân.”

Văn Tranh không hỏi thêm nữa, cởi bộ đồng phục đầu bếp mới mặc được một nửa ra, thay thành bộ đồ thường ngày sạch sẽ.

Lúc này, người mới mà bọn họ nói đang ngồi trước bàn ăn bên ngoài, hai tay đặt lên bàn, dưới tay đè một túi giấy.

Văn Tranh đi qua hành lang, vừa đến gần vừa đánh giá, người đó tuy đang ngồi nhưng không khó để nhìn ra vóc người mảnh khảnh, bờ vai rộng dày, ống tay áo xắn đến cùi chỏ, để lộ đường cong cơ bắp trên tay, đã từng luyện võ.

Nhưng sau bếp cũng có những “con nhà võ”, mọi người đều ra từ các nhà giam xung quanh thành phố Xuân, đã cải tà quy chính, chẳng có ước mơ hay hoài bão gì, chỉ muốn ở trong tiệm ăn này kiếm chút tiền nuôi sống bản thân.

Nhưng Văn Tranh không giống bọn họ, có thể nói anh thuộc một đường dây khác, là thám tử tư mà người đời hay gọi, chủ yếu làm ca đêm.

Người phụ trách chính nơi này là “anh Khi”, rất ít khi xuất hiện, chỉ điều cho Văn Tranh mấy người giúp đỡ có phản ứng nhanh, cơ thể tráng kiện, có kỹ thuật chụp ảnh và theo dõi tốt, nhưng bọn họ đều làm ca ngày.

Văn Tranh kéo ghế ra ngồi xuống, khoanh tay đánh giá người kia.

Người đàn ông kia cũng nâng mắt lên, góc cạnh sắc bén, ánh mắt thoáng vẻ kiên nghị và chút nhạy bén.

Trong lúc Văn Tranh đánh giá người đàn ông kia thì đối phương cũng đang quan sát anh.

Văn Tranh hỏi trước: “Tên gì?”

“Chu Hoài.”

Chu Hoài đưa tờ giấy trên bàn cho Văn Tranh.

Văn Tranh cầm lên xem lướt qua, hiểu sơ về lai lịch của Chu Hoài, anh ta 28 tuổi, ra tù được gần ba năm, từng làm vài công việc lặt vặt, có kinh nghiệm sửa xe và chụp ảnh.

Mặc dù trên tài liệu đã ghi rõ nguyên nhân anh ta vào tù, nhưng Văn Tranh vẫn hỏi theo thông lệ: “Tại sao lại ngồi tù?”

Chu Hoài: “Ngộ sát người ta.”

Văn Tranh lại hỏi: “Người nào? Nguyên nhân gì?”

Chu Hoài dừng hai giây mới trả lời: “Bạn học, bởi vì xảy ra mâu thuẫn, lỡ tay làm đối phương…”

Văn Tranh nhìn Chu Hoài lần nữa, anh ta không né tránh.

Văn Tranh đổi câu hỏi: “Thực ra công việc sau bếp càng ổn định hơn, vì sao lại muốn theo tôi làm việc này?”

Chu Hoài: “Tôi cần tiền, chỗ anh kiếm được nhiều tiền hơn.”

Rất thẳng thắn.

Văn Tranh có chút cảm tình với anh ta: “Cần tiền làm gì, thiếu nợ, cờ bạc?”

Chu Hoài: “Tôi phải nuôi người nhà bạn học đó.”

Ồ.

Văn Tranh nhanh chóng tự nghĩ ra một vài nguyên nhân, ví dụ như ngoại trừ bồi thường dân sự theo phán quyết ra, đối phương còn yêu cầu phí sinh hoạt ngoài lề, hơn nữa còn thường xuyên đòi, càng ngày càng nhiều.

Nhưng cũng không còn cách nào khác, người xưa nói gϊếŧ người đền mạng, Chu Hoài đã không phải đền mạng thì đành phải bồi thường nhiều hơn ở những phương diện khác thôi.

Cho là chuộc tội cũng được, bù đắp cũng được, đáng tiếc dù có làm thế nào, mạng của bạn học đó cũng sẽ không về lại được.

Văn Tranh nói: “Đi theo tôi không nhàn đâu nhé, đừng thấy buổi tối ít người ít xe, thực ra càng nguy hiểm hơn, gặp phải cảnh sát tuần tra, liếc mắt là biết cậu có tiền án. Nếu như bị kiểm tra máy ảnh và hình thì sẽ không thể giải thích rõ được. Tôi nói trước, lỡ như đυ.ng phải họng súng, cậu phải tự mình chịu, không liên quan gì đến tôi, đến chỗ này đâu, biết chưa?”

Chu Hoài gật đầu, sau đó hỏi: “Vậy anh giải quyết những vụ đó thế nào?”

Văn Tranh nửa thật nửa giả cười nói: “Đương nhiên là trốn rồi. Đúng rồi, trở về nhớ tìm người xem bát tự cho cậu, ra ngoài nhớ xem ngày Hoàng đạo, nếu hôm nào không nên ra ngoài mà bắt buộc phải đi thì nhớ mang theo bùa hộ mệnh bên người. Nếu như vậy mà vẫn không được thì là do cậu xui xẻo rồi, đừng làm ca đêm nữa.”

Chu Hoài cười: “Tôi sẽ cẩn thận.”

“Mặc dù là do anh Khi sắp xếp, nhưng cậu cũng phải thể hiện một chút.” Văn Tranh vừa nói vừa mở điện thoại rồi mở một trang giới thiệu trên Baidu ra: “Nhìn, cậu biết cô ta chứ?”

Lê Tương, diễn viên đang nổi.