Quyển 1 - Chương 19

Ở bên kia, Tân Niệm đang đứng trước cửa sổ, nhìn xe cảnh sát rời đi qua khung cửa sổ sát đất.

Cô cầm điện thoại trong tay, hồi lâu cũng không nhúc nhích.

Điện thoại rung lên, Hứa Vĩ gọi đến.

Tân Niệm: “Alo.”

Vừa nghe máy Hứa Vĩ đã hỏi: “Cảnh sát có đến tìm cô không? À chuyện là thế này, Chính Trưng… mất tích rồi.”

“Cảnh sát có tìm em, vừa mới đi xong.” Tân Niệm nói: “Còn hỏi em mấy câu, nhưng em chẳng biết gì cả.”

Hứa Vĩ cũng hỏi cùng một vấn đề: “Vậy trước đó Chính Trưng có tìm cô không?”

Tân Niệm: “Có, nhưng em không có nhận điện thoại của anh ta, em cũng không biết tại sao lại tìm em.”

Hứa Vĩ không nói gì.

Tân Niệm “nghe” ra được chút manh mối từ sự im lặng của anh ta: “Chẳng lẽ anh biết?”

Lúc này Hứa Vĩ mới nói: “Buổi chiều hôm cô nghỉ việc ở công ty, cậu ta từng dùng máy tính của cô, còn lấy đi vài tấm ảnh.”

Tân Niệm: “Ý của anh là chuyện này có liên quan đến những tấm ảnh trong máy tính của em? Nhưng tài liệu trong đó không quan trọng, cũng chẳng có tin hot gì.”

Theo thói quen của Tân Niệm, những tấm ảnh được cô cho là “tin hot” sẽ lập tức được gửi email cho Hứa Vĩ, có đăng hay không đều phải đợi Hứa Vĩ phê duyệt, đây là quy trình bắt buộc. Mà máy tính của công ty sẽ không lưu trữ mấy cái đó.

Hứa Vĩ: “Tôi biết, vì vậy tôi cũng không hiểu…”

Cuối cùng, đôi môi căng thẳng của Tân Niệm vẫn nói như không có chuyện gì: “Đợi cảnh sát tìm được anh ta rồi tính tiếp, có lẽ chỉ là một trận sợ bóng sợ gió thôi.”

“Cũng chỉ có thể vậy.” Hứa Vĩ lại dặn dò: “Đúng rồi, nếu cảnh sát hỏi cô về chuyện công việc, cô biết cái gì có thể nói và cái gì không thể nói rồi đó. Dù sao cô cũng đã nghỉ việc rồi, không trả lời được thì cứ nói không biết, để bọn họ đến hỏi công ty.”

Còn công ty bọn họ, nói dễ nghe thì là làm truyền thông, nhưng nói khó nghe thì chẳng khác nào chó săn, kiếm sống nhờ tiết lộ những tin tức giải trí và tin tức xã hội, bên trong toàn một màu xám xịt, nếu như thật sự đắc tội với phía chính phủ, họ muốn điều tra đến cùng, ai cũng sẽ gặp phiền phức.

Đương nhiên Tân Niệm hiểu lợi hại bên trong: “Yên tâm đi, em đâu phải mới vào nghề. Với lại em chẳng biết gì thật.”



Tân Niệm bỏ ra hai tiếng để xem một lượt tất cả những tấm ảnh gốc lấy từ công ty về, khi nhìn thấy chỗ then chốt thì phóng to lên để xem chi tiết, cho đến khi cô hoa mắt chóng mặt.

Nhưng dù có xem thế nào, cô cũng không có phát hiện gì đặc biệt.

Chẳng lẽ là do cô nghĩ nhiều quá rồi sao?

Không, nếu như là do cô đa nghi, tại sao Triệu Chính Trưng lại gấp gáp tìm cô như vậy. Chắc hẳn là anh ta đã xem qua ảnh trong máy tính cô nên nghi ngờ, cần tìm cô để chứng thực.

Có khi nào có thứ gì hoặc thân phận của người nào đó mà cô chưa nhìn ra được, nhưng Triệu Chính Trưng lại nhìn ra manh mối không? Dù sao anh ta cũng vào nghề sớm hơn cô, chỉ vì luôn lười biếng làm việc chứ ánh mắt thì rất tinh tường.

Tân Niệm lại mở những tấm ảnh chụp Lê Tương tiếp xúc với người khác, trong đó có những người từng xuất hiện trước giới truyền thông, không phải doanh nhân thì cũng là người nổi tiếng, còn có vài người là nhân viên công tác.

Nhưng nhìn trong ảnh thì đều là những buổi xã giao bình thường, cho dù có cùng ra vào câu lạc bộ, chỉ cần không chụp được ảnh thân mật thì không thể kết luận là có quan hệ không chính đáng.

Vì vậy Triệu Chính Trưng đã phát hiện ra điều gì?