Quyển 1 - Chương 18

Tân Niệm không mời hai cảnh sát vào nhà, ba người đứng trước cửa nói chuyện.

Cảnh sát trẻ hơn hỏi: “Ngoại trừ mấy cuộc điện thoại mà cô không nhận đó, anh ta có từng liên lạc với cô bằng cách khác không?”

Đầu tiên Tân Niệm lắc đầu, sau đó như nhớ ra chuyện gì đó: “Đợi chút.”

Tân Niệm nhanh chóng vào trong nhà lấy điện thoại ra, tìm tên của Triệu Chính Trưng trên wechat, có một dấu chấm đỏ trên khung chat với anh ta.

Cô ấn mở ra, chỉ có một câu: [Có tiện nghe máy không?]

Tân Niệm đưa điện thoại cho cảnh sát xem: “Nếu không phải hai anh hỏi, tôi cũng không biết anh ta từng tìm tôi trên wechat. Tối hôm đó tôi luôn ở cùng bạn trai tôi nên không có nghe cuộc gọi của anh ta. Hơn nữa chúng tôi cũng chẳng qua lại gì nhiều, giữa hai tổ chúng tôi là quan hệ cạnh tranh, cho dù dùng chung một văn phòng nhưng rất ít khi nói chuyện với nhau.”

Những lời này đều là sự thật, lúc Tân Niệm nói rất bình tĩnh.

Cảnh sát lớn hơn nói “Cảm ơn” rồi định rời đi.

Cảnh sát trẻ hơn lại hỏi lần nữa: “Anh ta gọi liên tục mấy cuộc cho cô, sau đó cô chưa từng gọi lại?”

Tân Niệm nhìn vào mắt anh ta, lắc đầu: “Tôi đã nghỉ việc rồi, chuyện của công ty cũ không còn liên quan đến tôi nữa. Tôi đoán anh ta tìm tôi cũng là vì hy vọng tôi có thể bàn giao tài liệu tôi có cho anh ta, anh ta muốn nhặt của có sẵn mà thôi.”

Cảnh sát trẻ hơn hỏi tiếp: “Nếu hai người ở chung một văn phòng, vậy trước khi cô nghỉ việc, có phát hiện anh ta có gì đặc biệt không? Cô có biết gần đây anh ta đang theo dõi người nào không?”

Tân Niệm không trả lời ngay mà nhìn vào chàng cảnh sát trẻ tuổi ba giây.

Sau đó cô cười hỏi ngược lại: “Anh hỏi tôi nhiều câu như vậy, tôi vẫn chưa biết tên của anh?”

Cảnh sát trẻ tuổi: “Tôi họ Dư, tên Dư Việt.”

Tân Niệm cười: “Cảnh sát Dư, lúc nãy tôi đã nói rồi, tôi và Triệu Chính Trưng rất ít khi nói chuyện với nhau, hơn nữa còn là quan hệ cạnh tranh. Bình thường chúng tôi đều đề phòng bị đối phương gài bẫy, thế thì sao anh ta lại cho tôi biết tiến triển công việc của anh ta được? Hành trình của anh ta sắp xếp thế nào, vì sao lại gọi điện thoại cho tôi, tôi thật sự không biết, không rõ, không hiểu. Nếu các anh muốn tìm hiểu thêm về nội dung công việc của anh ta thì nên đến công ty để điều tra. Thật ngại quá, tôi còn việc phải làm…”

Cảnh sát lớn hơn nhanh chóng xin lỗi Tân Niệm rồi kéo Dư Việt đi.

Cánh cửa đóng lại, hai người vừa đi ra thang máy vừa nhỏ giọng nói chuyện.

“Cậu làm gì vậy, bây giờ còn chưa tìm được người, vẫn chưa xác định được tính chất sự việc, chúng ta chỉ qua đây hỏi theo thông lệ thôi.”

“Em biết, chỉ là cảm thấy hơi kỳ lạ.”

Nhưng kỳ lạ ở đâu?

Dư Việt lại chẳng thể nói rõ.

Chỉ là lúc nãy vào khoảnh khắc nào đó, lúc Tân Niệm thể hiện sự điềm tĩnh và “không liên quan đến tôi nữa”, có hơi diễn.

Dường như cô muốn cố gắng chứng minh điều này.

Đương nhiên có thể hiểu được, nhưng mà…

“Được rồi, cậu cứ luôn cố chấp như vậy, mau về thôi, còn cả đống việc.” Cảnh sát lớn hơn nói.

Nhưng khi hai người vừa đi thang máy đến tầng một, điện thoại của cảnh sát lớn hơn vang lên.

Anh ta vừa nghe máy, sắc mặt lập tức thay đổi.

Dư Việt cũng dừng chân.

Cho đến khi cảnh sát lớn hơn kết thúc cuộc gọi, thấp giọng nói: “Tìm thấy thi thể của Triệu Chính Trưng rồi.”