Quyển 1 - Chương 15

Tân Niệm và Văn Tranh về lại xe, lấy kính viễn vọng ra nhìn về phía cổng lớn khu chung cư.

Văn Tranh ở bên cạnh thỉnh thoảng lại nói một câu, gì mà thức khuya không tốt cho da, trở về phải thu dọn mấy cái vali để dọn đến chỗ Tân Niệm ở.

Văn Tranh thăm dò một lượt nhưng Tân Niệm vẫn làm như không nghe thấy, anh lặng lẽ thở dài, chống đầu nhìn cô.

Anh rất thích Tân Niệm, không gặp được cô thì lòng sẽ ngứa ngáy, mà gặp rồi thì lại càng ngứa hơn.

Nhưng xem xét kỹ thì anh cũng không biết tại sao mình lại thấy cô vừa mắt đến vậy, chỗ nào cũng tốt, có lẽ vì anh là tên hèn hạ chăng.

Không biết bao lâu sau, Tân Niệm lên tiếng: “Mấy ngày nữa em phải đi làm rồi, cấp trên cũ giới thiệu công việc mới cho em, mới tối nay thôi.”

Văn Tranh ngẩn ra: “Nhanh vậy sao? Ồ, cũng hay, dù sao cũng không thể cứ rảnh rỗi ở nhà, vẫn nên mau chóng tìm việc để làm, nhưng công việc anh ta giới thiệu cho em có đáng tin không?”

Tân Niệm ừ một tiếng: “Anh ấy luôn rất quan tâm em, cũng coi như có ơn với em. Lần này em rời đi, anh ấy cũng rất khó xử, còn phải tìm người tiếp nhận đống rắc rối của em.”

“Nếu anh nhớ không nhầm thì cấp trên của em là nam đúng không?” Văn Tranh đột nhiên hỏi.

Cuối cùng Tân Niệm cũng dời mắt qua nhìn anh: “Sao vậy?”

Văn Tranh hừ hừ với ý quá rõ ràng.

Tân Niệm liếc anh: “Đồ khùng.”

Văn Tranh: “Không thể trách anh nghĩ nhiều, hai người chẳng thân thiết gì, tại sao anh ta lại quan tâm em như vậy, có ý đồ gì?”

Tân Niệm không tiếp lời.

Thực ra nghi ngờ của Văn Tranh không phải không có lý, dù sao trong xã hội này có không ít tên mặt người dạ thú, trong bất kỳ lĩnh vực nào cũng có kẻ xấu, mà trong mắt những người này, phái nữ dường như trời sinh đã dán mác “dễ bắt nạt”.

Nhưng đứng ở góc độ của Tân Niệm, cô thật sự chưa từng bị Hứa Vĩ quấy nhiễu, mỗi lần cô đến văn phòng của anh ta, anh ta đều rất khách sáo, cho dù ra ngoài xã giao, Hứa Vĩ cũng đều khéo léo giúp cô giải vây.

Hai người trò chuyện vài câu cho đến khi cổng lớn của khu chung cơ mở ra, xe bảo mẫu của Lê Tương chạy ra.

Văn Tranh đang định khởi động xe thì Tân Niệm nói: “Đợi thêm đã.”

“Hả? Đợi cái gì?” Văn Tranh hỏi.

Đám chó săn xung quanh đều đã lần lượt chạy theo chiếc xe bảo mẫu.

Tân Niệm vẫn nhìn vào kính viễn vọng, sau đó thốt ra hai chữ: “Ra rồi.”

Lại có một chiếc xe hơi màu đen kiểu khiêm tốn kín đáo, giá khoảng một triệu chạy ra khỏi khu chung cư.

Văn Tranh cười, không cần Tân Niệm kêu đã chạy theo hướng của chiếc xe đen.

Văn Tranh: “Sao em đoán được cô ta sẽ giở trò này?”

Tân Niệm: “Trước giờ cô ta luôn gian xảo, có làm vậy cũng chẳng lạ.”

Biển số của chiếc xe màu đen đăng ký dưới sản nghiệp của nhà họ Cận.

Mấy năm nay Cận Tầm không thường xuyên ở thành phố Xuân, mỗi lần trở về đều có rất nhiều hoạt động và xã giao riêng tư, muốn làm quen với các mối quan hệ và hoà nhập vào giới này, làm sao thiếu được sự nhúng tay của Lê Tương.

Tuỳ Nguyệt xảy ra chuyện khiến Lê Tương hơi bất tiện, trên mạng cũng có rất nhiều người nói Lê Tương là ngôi sao hàng đầu của Hoa Thắng, chẳng lẽ thật sự không biết đến mấy chuyện của Tuỳ Nguyệt sao?

Còn có người châm chọc rằng: [Trâu không uống nước không thể đè đầu trâu.]

Nhưng đứng ở góc độ của Lê Tương, cô ấy đã quá quen với sóng to gió lớn, cú “lật xe” này của Tuỳ Nguyệt vốn chẳng phải chuyện gì to tát, khi cần ra ngoài cô ấy vẫn ra ngoài, càng không thể vì chuyện này mà ảnh hưởng đến hành trình của cô ấy và Cận Tầm.