Quyển 1 - Chương 14

Khoảng gần 8 giờ tối, điện thoại Tân Niệm vang lên, là một dãy số lạ.

Cô tiện tay ấn tắt, nhưng không đến mười giây đối phương lại gọi đến.

Tân Niệm chỉ đành nghe máy: “Alo, tìm ai.”

Bên kia điện thoại là giọng của một người phụ nữ: “Xin chào, xin hỏi có phải cô Tân Niệm không? Tôi là chuyên viên tuyển dụng cao cấp.”

Trong nửa phút sau đó, chuyên viên tuyển dụng nhanh chóng trình bày rõ lý do, nói là nhận được CV của Tân Niệm từ bạn bè, biết bây giờ cô đã nghỉ công việc cũ nên muốn giới thiệu một công việc mới cho cô.

Giọng của chuyên viên tuyển dụng rất dịu dàng nhưng Tân Niệm càng nghe càng thấy phiền lòng, trong đầu chỉ có câu nói trong tài khoản kia.

Tân Niệm cắt ngang lời đối phương: “Tôi biết ai bảo cô gọi tôi, nhưng tôi không có hứng thú với công việc này, tôi tạm thời chưa có ý định tìm việc.”

Chuyên viên tuyển dụng hơi bất ngờ: “Ồ, vậy thật ngại quá, tôi còn tưởng… Vậy để tôi trao đổi lại với bên Tổng giám đốc Hứa.”

“Tổng giám đốc Hứa?” Tân Niệm ngẩn ra: “Người bạn mà cô nói là Hứa Vĩ?”

Chuyên viên tuyển dụng: “Đúng vậy, do tôi lúc nãy không nói rõ ràng.”

Trong lòng Tân Niệm buông lỏng: “Không, là do giọng điệu tôi quá nặng, cô thông cảm nhé.”

Hai người khách sáo với nhau vài câu, chuyên viên tuyển dụng gửi thông tin của công ty mới qua, còn nói với Tân Niệm là bên bộ phận nhân sự đã xem qua CV của cô, cảm thấy rất hài lòng, có thể từ từ bàn điều kiện.

Tân Niệm xem qua, công ty này cũng có chút tiếng tăm trong giới, điều kiện ban đầu không hề thấp hơn đãi ngộ trước kia của cô, chức vụ cũng cao hơn một bậc, đa số thời gian đều ngồi trong văn phòng giống như Hứa Vĩ, chỉ cần điều cấp dưới ra ngoài điều tra là được. Nhưng bên này không chỉ phụ trách tin tức giải trí, mà còn kiêm luôn mảng tin tức xã hội.

Hứa Vĩ lại gửi tin nhắn wechat đến, ngoại trừ an ủi thì còn khuyên Tân Niệm hãy cân nhắc đến công việc mới.

Tân Niệm trả lời: [Cảm ơn anh đã lo lắng, em sẽ đi phỏng vấn công việc mới.]

Hứa Vĩ: [Cô nghĩ thông suốt là được rồi, đừng so đo với bản thân mình.]

Vừa qua 8 giờ rưỡi, Văn Tranh đi ra khỏi phòng ngủ, không đến 15 phút đã thay đồ rửa mặt xong, cũng sửa soạn xong túi thiết bị mang theo bên mình.

Tân Niệm không có gì để chuẩn bị, thay bộ đồ màu tối rồi cùng anh ra ngoài.

Trên đường đi, Văn Tranh đeo tai nghe bluetooth nói chuyện với Chu Hoài.

Chu Hoài nói sơ về tiến triển, Văn Tranh đáp rồi nói với Tân Niệm là nguyên tối nay Lê Tương đều không có động tĩnh gì, nhưng 15 phút trước xe bảo mẫu của cô ấy đã chạy xuống bãi xe dưới hầm.

Trong lúc đó điện thoại của Tân Niệm rung lên, cô nhìn qua, là Triệu Chính Trưng gọi đến, cô trực tiếp cúp máy.

Sau đó Triệu Chính Trưng có gọi thêm hai lần nhưng đều bị cúp. Bình thường hai người rất ít khi liên lạc, càng đừng nói đến gọi liên tục mấy cuộc như bây giờ. Nhưng Tân Niệm không hề thấy tò mò về nguyên nhân, anh ta gọi đến lần nào thì cô cúp lần đó.

Xe của Văn Tranh đến một điểm nằm vùng dưới lầu chung cư của Lê Tương, nhưng nơi này không chỉ có một chiếc xe mà còn có nhiều công ty truyền thông khác đang ẩn nắp.

Xe của Văn Tranh không dừng ở đây mà tiếp tục chạy về phía trước, vòng nửa vòng, dừng lại ở nơi cách đó mấy mươi mét.

Nơi mà ánh đèn đường không rọi tới có một chiếc SUV màu xanh lam đang đậu.

Tân Niệm theo Văn Tranh đi đến trước xe, Văn Tranh mở cửa sau cho cô vào, còn mình đi vòng qua ghế phó lái.

Tân Niệm ngồi vững, Chu Hoài trên ghế lái nghiêng đầu qua bên này, vành mũ anh ta rất thấp, chỉ để lộ sống mũi và đường nét dưới mắt, khẩu trang kéo xuống vừa hay che đi đường quai hàm.

Tân Niệm không lên tiếng, Chu Hoài cũng không nói gì, đưa một chiếc USB cho Văn Tranh.

Văn Tranh nhận lấy rồi đưa cho Tân Niệm.

Tân Niệm lấy laptop trong túi xách ra, cắm USB vào kiểm tra nhanh.

Hai người đàn ông ngồi phía trước bắt đầu trao đổi, giọng nói không cao, một người đang bàn giao tình hình trước đó, một người hỏi chi tiết, nói qua lại không đến mười mấy câu đã mô tả khái quát hành trình hôm nay của Lê Tương.

Nội dung trong ảnh không có gì đặc biệt, trùng khớp với những gì Chu Hoài nói.

Tân Niệm đóng laptop lại, lắc đầu với Văn Tranh đang nhìn qua.

Văn Tranh hiểu ý, nói: “Đúng rồi, còn chưa giới thiệu hai người với nhau. Chu Hoài, đồng nghiệp mới. Tân Niệm, bạn gái tôi.”

Chu Hoài nghiêng đầu lần nữa, lần này anh ta nâng vành mũ lên, nhờ ánh sáng tối mờ, đôi mắt hẹp dài của anh ta cuối cùng cũng chạm vào mắt cô.

Tân Niệm gật đầu: “Xin chào.”

Ánh mắt của Chu Hoài lướt qua mặt cô, sau đó bình thản thu về, nói với Văn Tranh: “Tôi về trước đây.”