Tân Niệm ngủ một giấc, lúc thức dậy, Văn Tranh đã làm xong ba món ăn một món canh.
Hai người vừa ăn vừa xem tin tức giới giải trí, đúng lúc phát đến tin của Tuỳ Nguyệt.
Văn Tranh tặc lưỡi nói: “Em cũng nhanh tay thật đấy, lần này không thể đổ lên đầu em rồi.”
Nhưng Tân Niệm lại nói một chuyện khác: “Lần sau nếu anh còn làm ca đêm, em cũng đi cùng.”
Văn Tranh: “Hả? Rất vất vả đó, em có chịu được không?”
Tân Niệm: “Em làm phóng viên mà, anh nói xem em có chịu được không.”
Văn Tranh gật đầu: “Vậy vừa hay tối nay đến lượt anh, ăn cơm xong thì ngủ một lúc, chín giờ đi thay ca.”
Tân Niệm ừ một tiếng: “Nhưng em cảm thấy hai ngày này cô ta sẽ an phận hơn, sẽ không tham gia hoạt động gì đâu.”
Trừ khi có lý do gì không thể không đi.
Văn Tranh đáp: “Chu Hoài cũng nói vậy, nhưng lỡ như có thì sao?”
Tân Niệm: “Chu Hoài? À, là người mới kia à.”
Văn Tranh bấm vào wechat, chỉ cho Tân Niệm xem, người đàn ông chỉ để tên là chữ cái D, avatar là một đường viền màu đen.
Chu Hoài: [Xem weibo chưa? Tôi nghĩ mấy hôm nay cô ta sẽ khá yên ắng đấy.]
Tân Niệm: “Cứ theo đi, dù sao cũng chẳng có việc gì làm.”
Văn Tranh gật đầu: “Được, để anh chia chút phá lấu xíu đem qua cho cậu ta, cậu ta là người Lâm Tân, chắc chắn rất thích món này.”
Bàn tay đang cầm đũa của Tân Niệm ngừng lại: “Chỗ nào của Lâm Tân?”
Văn Tranh: “Không có hỏi, chỉ biết là ra từ nhà giam Lâm Tân.”
Đang nói đến đây, Tân Niệm nhận được tin nhắn wechat do Hứa Vĩ gửi.
Hứa Vĩ: [Do cô làm?]
Mặc dù chỉ có ba chữ như ý rất rõ ràng.
Tân Niệm: [Em đã nghỉ việc rồi.]
Mấy phút sau, Hứa Vĩ lại nhắn một đoạn qua: [Nghe tôi khuyên đi, có vài người không thể đυ.ng vào, cứ sống tốt cuộc sống của mình thôi, làm người phải sống yên ổn khoẻ mạnh mới có tương lai được. Tôi biết cô cảm thấy bất công, nhưng những cảm xúc tiêu cực đó chỉ là vì cô chưa nghĩ thông thôi, đó chỉ là ảo giác. Như vậy đi, tôi nhờ bạn bè giới thiệu công việc cho cô, không cần quá bận rộn nhưng vẫn kiếm được kha khá.]
Tân Niệm nhìn đoạn đó một lúc lâu cũng không nhúc nhích, lâu đến mức Văn Tranh không nhịn được hỏi: “Sao vậy?”
Tân Niệm: “Có người nói với em cảm xúc chỉ là ảo giác, là thật sao?”
Văn Tranh không hiểu: “Sao có thể là ảo giác được, chẳng lẽ anh thích em cũng là ảo giác?”
Tân Niệm liếc xéo Văn Tranh, trả lời Hứa Vĩ: [Cảm ơn anh vẫn luôn lo cho em, em có thể tự giải quyết chuyện của mình.]
Sau bữa cơm, Tân Niệm chịu trách nhiệm rửa chén, để Văn Tranh đi ngủ trước.
Chất lượng giấc ngủ của Văn Tranh rất tốt, nằm xuống không đến năm phút đã ngủ say.
Tân Niệm dọn dẹp phòng bếp xong, ôm laptop ngồi trong phòng khách, vừa nghe tin tức vừa lướt web.
Cô lại đăng nhập vào trang web nước ngoài tên “Confession” lần nữa, vốn định xem lướt qua trang của những người lạ để gϊếŧ thời gian, không ngờ vừa ấn vào đã nhìn thấy dòng thông báo mới nhất trong tài khoản, hơn nữa còn khoá rồi, người ngoài không xem được.
[Cậu muốn bao nhiêu tiền cũng được, không cần phải dùng cách này để đòi. Tôi đã sắp xếp công việc mới cho cậu rồi, chúng ta hợp tác thêm một lần.]
Mấy phút sau, Tân Niệm không để lại chữ nào, đăng xuất khỏi tài khoản, nhìn chằm chằm màn hình tivi nhưng lại chẳng xem lọt nội dung trên đó.
Đoạn ngắn trong quá khứ hiện lên trong đầu cô từng chút một.
Có tranh cãi, cũng có tranh chấp.
Dường như cuộc đời của cô chưa từng ngừng nghỉ.