Tân Niệm đi dạo một vòng trung tâm thương mại rồi mới về nhà.
Vừa vào cửa thấy Văn Tranh vẫn đang ở đây, trong phòng bếp toả ra mùi thơm của thịt.
Tân Niệm ném túi mua sắm trên lối đi, thay giày rồi rửa tay.
Văn Tranh đi theo vào nhà vệ sinh, hỏi: “Sao về sớm vậy, không phải em đi làm sao?”
Tân Niệm: “Em bị cách chức rồi.”
Văn Tranh ngẩn ra, nhưng phản ứng rất nhanh: “Bởi vì Lê Tương?”
“Ừm.”
“Mẹ nó!”
Văn Tranh dậm chân, vòng hai vòng mới quay lại: “Bên công ty có thể cứu vãn không?”
Tân Niệm lắc đầu.
“Em xem anh đã nói gì nào, ép người ta quá rồi đúng không?” Văn Tranh làu bàu: “Không sao không sao, đừng để trong lòng, anh tiếp tục theo dõi cô ta cho em, nếu còn xảy ra chuyện gì thì sẽ chẳng thể đổ lên đầu em nữa. Thiếu tiền cũng không sợ, anh có tiền tiết kiệm, chắc chắn đủ cho hai chúng ta tiêu.”
Tân Niệm không tiếp lời, cuối cùng nhìn anh cười.
Văn Tranh lại nói mình cũng quen không ít bạn bè làm trong giới truyền thông, đến lúc đó có thể tiết lộ thông qua con đường khác, sau đó ngừng lại hỏi: “Em cười cái gì, không tức giận sao?”
Tân Niệm lắc đầu lần nữa: “Sao anh lại tốt với em như vậy.”
Văn Tranh thở dài, bước lên ôm lấy cô: “Em là vợ tương lai của anh, đương nhiên anh phải tốt với em rồi.”
Tân Niệm dựa lên vai anh, nghiêng nửa mặt nhìn về phía gương.
Trong gương, Văn Tranh đang vuốt tóc cô, anh cao hơn cô gần một cái đầu, dáng người rắn chắc, vẻ ngoài và khí chất đều hơi thô lỗ nhưng thực ra anh là một người rất chu đáo, đầu óc xoay chuyển rất nhanh, tính cảnh giác cũng cao, nếu không đã chẳng làm được thám tử tư.
Hai tay Tân Niệm ôm lấy eo anh, thấp giọng nói: “Sau khi mẹ em qua đời, chỉ có anh đối xử với em tốt nhất.”
Văn Tranh càng siết chặt cô hơn: “Hay là tối nay uống vài ly nhé, anh đi mua rượu. Dù sao ngày mai em cũng không cần dậy sớm.”
Tân Niệm nghĩ rồi nói: “Cũng được, mua thêm chút phá lấu, tiệm bên đường Thường Xuân ấy.”
Văn Tranh buông cô ra, vừa cởi tạp dề vừa nói: “Biết rồi biết rồi, anh đi ngay đây. Bà chủ tiệm đó là người Lâm Tân, làm ra mùi vị ngon hơn người nơi này, lại còn rất hào phóng, lần nào anh tới mua cũng cho rất nhiều.”
Lâm Tân là một thành phố cấp quận trực thuộc thành phố Xuân, sát ngay bên cạnh, lái xe không đến một tiếng là tới.
Tân Niệm tiễn Văn Tranh đến trước cửa, cho đến khi đóng cửa lại, nụ cười trên mặt cô mới biến mất.
Cô về phòng tắm rửa trước, sau đó ra ngồi trong phòng khách lướt điện thoại.
Mấy phút sau, wechat nhảy ra tin nhắn của Mike, là một đường link weibo.
Cô ấn vào xem, tin nóng mới ra lò, nhân vật chính là Tuỳ Nguyệt.
Mặc dù tin nóng này đã cắt đi chỗ Lê Tương đứng, gương mặt của người đàn ông trung niên kia cũng bị che mờ một cách trùng hợp, nhưng cộng đồng mạng vẫn tra ra được thân phận của người đàn ông dựa vào biển số xe và thân hình của ông ta, đó là một người đã kết hôn, giàu có, một trong những nhà tài trợ của lễ trao giải lần này.
Vậy là đủ rồi.
Có rất nhiều fans để lại lời nhắn trên weibo của Lê Tương, khuyên cô ấy đừng thất vọng, dù sao việc Lê Tương tham gia hoạt động nào cũng dẫn Tuỳ Nguyệt theo, quan tâm đến cô ta y như một chị gái đã nổi tiếng từ lâu.
Phía Lê Tương không có bất kỳ phản hồi gì.
Tân Niệm bấm vào khung chat với Mike: [Rất biết làm người đấy.]
Mike vừa nghe đã hiểu: [Haiz, oan có đầu nợ có chủ, không cần phải kéo người khác vào.]
Tân Niệm cũng không hy vọng Mike sẽ vạch trần Lê Tương, mục đích lần này của anh ta chỉ là muốn phá rối việc Tuỳ Nguyệt nhận giải, đúng là không cần phải gây thù chuốc oán thêm với ai.
Mike lại nhắn một câu: [Chị, sau này vẫn phải dựa vào chị đó.]
Tân Niệm: [Đừng, vì chút chuyện rách nát này của anh mà tôi mất luôn công việc rồi.]
Mike rõ ràng rất kinh ngạc, gửi một loạt dấu chấm hỏi: [Sao vậy?]
Tân Niệm: [Tôi phải gửi hình cho công ty trước mà. Không còn cách nào, đắc tội với người không nên đắc tội thôi.]
[Mẹ nó, Hoa Thắng cũng mạnh tay quá! Khoan đã, có phải công ty chị có người nào báo cho Hoa Thắng biết, cố tình chơi chị không?]
[Không biết, không rõ, bây giờ tôi cũng chẳng biết gì, chỉ đành chịu thôi.]