Quyển 1 - Chương 11

Đợi Văn Tranh dâng hiến hết tất cả sức lực, nằm sấp trên giường ngáy khò khò, Tân Niệm khoác áo ngồi dậy, dọn dẹp sơ rồi nhìn laptop đến ngẩn người.

Tay cô đang cầm điện thoại, ngón cái từ từ lướt trên wechat.

Trên laptop đang mở hòm thư đã đăng nhập của cô.

Nhưng cô mãi không nhúc nhích.

Cho đến khi Văn Tranh phát ra tiếng ngáy nho nhỏ, cuối cùng Tân Niệm cũng hoàn hồn, về bên giường đẩy anh một cái, chui vào trong chăn ngủ.

Lúc mở mắt ra, trời đã sáng.

Tân Niệm không gửi tin tức mới nhận được cho Hứa Vĩ.

Lúc ăn sáng, Văn Tranh hỏi cô định xử lý thế nào, cô chỉ nói: “Vẫn chưa nghĩ ra.”

Đây là lời thật lòng.

Hôm qua mới “ầm ĩ” một trận, công ty cũng đã nhận được tiền bịt miệng, bây giờ còn chưa đến 24 tiếng, nếu lại thêm một vố, cô sợ sẽ bị khiển trách.

Tân Niệm suy ngẫm trên đường đi, lúc đến công ty lại không thấy Triệu Chính Trưng trong văn phòng.

Hứa Vĩ cũng không có ở đây.

Cô hỏi đồng nghiệp tổ A mới biết hai người đã đến từ sáng sớm, không bao lâu đã bị sếp lớn gọi đi họp.

Chỉ không gọi cô?

Đợi Tân Niệm pha xong cafe quay lại, Hứa Vĩ cũng gửi wechat qua: [Đến văn phòng tôi.]

Tân Niệm đi ra ngoài, đúng lúc đi lướt qua Triệu Chính Trưng.

Mặt anh ta thoáng vẻ chột dạ, mau chóng dời tầm mắt: “Chào.”

Tân Niệm không tỏ vẻ gì, nhưng thầm có dự cảm nào đó.

Cho đến nửa phút sau, cô vào văn phòng của Hứa Vĩ, anh ta nói với cô: “Lúc nãy sếp lớn gọi chúng tôi đi họp là vì chuyện của cô.”

Hai tay Tân Niệm đan vào nhau, nói ra dự cảm của mình: “Chuyện của tôi… Điều động nhân sự?”

Hứa Vĩ khẽ ho, bắt đầu giải thích lý do.

Ý chính là Tân Niệm rất giỏi, luôn có thể moi được tin hot, tạo ra không ít thành tích cho công ty, nhưng một năm nay cô cứ luôn bám chặt Lê Tương không buông, công ty cũng phải đánh tiếng và khắc phục hậu quả cho cô không ít lần.

Vốn dĩ công ty có thể mắt nhắm mắt mở với việc làm trái lệ thường của Tân Niệm, nhưng lần này cô thật sự quá đáng, bây giờ sếp lớn đang cố gắng cứu vãn.

Hơn nữa vì để khiến đối phương nhanh chóng nguôi giận, công ty không chỉ phải chịu tổn thất mà còn phải bắt “kẻ đầu têu” rời khỏi công ty.

Hứa Vĩ: “Rốt cuộc cô có biết người đàn ông đi cùng Lê Tương trong những tấm ảnh đó là ai không? May mà chưa để lộ ra ngoài, đã âm thầm giải quyết rồi, nếu như để lộ ra, trên dưới công ty chúng ta sẽ không gánh chịu nổi đâu.”

Nghe thấy mình sắp bị thất nghiệp, Tân Niệm không hề có chút phẫn nộ, chỉ cười nói: “Anh ta tên Cận Tầm, là người thành phố Xuân, đời thứ ba của nhà họ Cận, tám năm trước ra nước ngoài mở rộng kinh doanh, tháng này mới trở về, thường ngày ra ngoài rất kín tiếng, trước mắt vẫn chưa bị giới truyền thông chú ý đến.”

Hứa Vĩ không dám tin: “Vậy mà cô còn dám đυ.ng vào cậu ta!”

Tân Niệm chỉ nói thật: “Ai làm người đó chịu, em đồng ý bị cách chức, nhưng vẫn phải trả đầy đủ lương thưởng tháng này và hoa hồng năm nay cho em.”

Hứa Vĩ xoa trán thở dài: “Yên tâm đi, tôi đã nói với sếp lớn và bên tài vụ rồi, bây giờ công ty chỉ muốn dàn xếp chuyện này cho ổn thoả, sẽ không truy cứu những việc khác…”

Tân Niệm nhún vai, trực tiếp rời đi.

Về đến văn phòng, Tân Niệm chỉ copy số liệu trong ổ cứng rồi đi về phía Triệu Chính Trưng.

Triệu Chính Trưng đang núp phía sau máy tính tỏ vẻ đáng thương, Tân Niệm gõ xuống bàn anh ta, anh ta mới cười xấu hổ.

“Đồ trên bàn tôi tặng anh hết đấy.”

Tân Niệm bỏ lại câu này rồi nhấc chân rời đi.

Triệu Chính Trưng ngẩn người, trong một lúc không biết có nên đuổi theo hay không.

Nhân lúc đợi thang máy, Tân Niệm tìm thấy wechat của Mike, chỉ gõ một con số: [1.]

Khi thang máy đến, Mike cũng trả lời: [Chị.]

Tân Niệm không nhiều lời, gửi một loạt những tấm hình chụp bên ngoài câu lạc bộ qua, sau đó đi vào thang máy.

Trong thang máy không có sóng, đợi Tân Niệm ra ngoài, wechat liên tục nhảy ra tin nhắn trả lời của Mike.

[Mẹ nó!!!]

[Ghê thật!]

[Chị đúng là chị ruột tôi!]