Nói là xử lý công việc, nhưng cũng chỉ là trả lời hai email.
Trong phòng tắm vang lên tiếng nước và tiếng hát dạt dào của Văn Tranh, Tân Niệm gửi email đi, ấn mở phần mềm vượt tường lửa, đăng nhập vào một trang web nước ngoài.
Trang web đó tên “Confession”, không giới hạn tiêu chuẩn, nội dung và gu khá nặng, u ám, tối tăm, ngôn ngữ gì cũng có, với lại rất ít khi nhìn thấy hình selfie ở trên này vì ai cũng sợ bị tra ra thông tin.
Tân Niệm vào hậu đài của tài khoản, kiểm tra thời gian và địa chỉ IP của lần đăng nhập trước đó, thời gian là tối qua, nhưng IP không phải của cô.
Ra lại bên ngoài xem, có thêm một bài đăng công khai:
[Vụ án thật sự không hề phức tạp, cũng không đáng sợ, bởi vì rồi chúng sẽ bị vạch trần.
Thứ phức tạp là những vấn đề nan giải mãi không thể giải quyết, chỉ có thể thoả hiệp và cúi đầu trong cuộc sống, và nút thắt chỉ có thể chờ thời gian làm phai nhạt.
Còn thứ đáng sợ thật sự là con người, là nhân tính.]
Tân Niệm xem đoạn này rất lâu, ánh sáng màn hình phản chiếu lên mặt cô, khiến đáy mắt cô càng sâu thẫm hơn, sâu trong tròng mắt thoáng có tia sáng nhảy nhót, loé lên vài cái rồi yên tĩnh trở lại.
Tân Niệm nhanh chóng gõ bàn phím, để lại một câu ở khu “Lời bộc bạch của hôm nay”: [Ác ma thường không dễ thấy, cùng ăn cùng ngủ với chúng ta – W.H. Auden.]
Sau đó cô đăng xuất.
Cửa phòng tắm mở ra, tiếng ngân nga của Văn Tranh vang lên, còn xen lẫn tiếng sấy tóc “vù vù”.
Tân Niệm ngồi dựa trên đầu giường lướt điện thoại một lúc, cho đến khi Văn Tranh cười hi hi leo lên giường.
Anh vừa đến gần, cô đã không kìm được mà hắt hơi.
Văn Tranh: “Thơm không, anh đã dùng rất nhiều sữa tắm đó, đến đây nào!”
Tân Niệm đẩy mặt anh ra: “Anh muốn sặc chết em à!”
Văn Tranh thò mặt đến gần: “Anh muốn hôn chết em.”
Trong lúc nói, điện thoại của Văn Tranh vang lên một tràn tiếng thông báo.
Vào lúc này, tần số này…
Hai người chỉ nhìn nhau một cái, Văn Tranh lập tức dừng cười, trở mình cầm lấy điện thoại.
“Em đừng nói, cậu ta đúng là có chút bản lĩnh.” Văn Tranh vừa xem vừa đánh giá.
Tân Niệm nghiêng người: “Em xem với.”
Văn Tranh đưa điện thoại cho cô.
Hình chụp ở trước cửa một câu lạc bộ, nhưng nơi này khá khuất, ấn nấp trong một công viên, 5 giờ chiều bắt đầu không cho khách từ ngoài vào nữa, cũng không biết người chụp ảnh làm sao vào được.
Còn nội dung của những tấm ảnh, đầu tiên là xe bảo mẫu của Giải trí Hoa Thắng dừng trước cửa, không thấy người đại diện, chỉ có Lê Tương và một người mới tên Tuỳ Nguyệt, chính là người đã giành mất vai diễn của Vương Vũ Hân.
Bên cạnh hai người không có người đại diện, chỉ có trợ lý, nhưng trợ lý không cùng vào câu lạc bộ mà chỉ xuống xe, nói vài câu với Lê Tương rồi quay trở lại xe.
Xe rời đi, Lê Tương và Tuỳ Nguyệt đi vào trong.
Không đến một tiếng sau, xe bảo mẫu quay lại, Lê Tương cũng đi ra.
Nhưng không thấy Tuỳ Nguyệt.
Ba tiếng đồng hồ sau, Tuỳ Nguyệt mới đi ra cùng một người đàn ông trung niên, cử chỉ không quá thân mật nhưng cũng không cố ý giữ khoảng cách, hai người còn cùng lên một chiếc xe hơi màu đen.
Xem xong tất cả, Tân Niệm không nói câu nào, chỉ dùng điện thoại của Văn Tranh gửi hết ảnh qua điện thoại mình.
Văn Tranh dựa vào bên cạnh, nói năng hùng hồn: “Đây có được xem là dẫn mối không?”
“Nói vậy thì khó nghe quá, rõ ràng là cùng chia sẻ tài nguyên.” Tân Niệm ném điện thoại lại cho Văn Tranh: “Người này cũng khá thông minh đấy, trở về giúp em cảm ơn anh ta nhé.”
Văn Tranh lại dán qua lần nữa: “Vậy anh thì sao?”
Tân Niệm dùng ngón tay nhấc cằm anh, cười nhạt nói: “Bây giờ cho anh.”
Môi hai người dán vào nhau.
Nhiệt độ trong phòng ngủ dần tăng cao, thỉnh thoảng còn vang lên những tiếng động khó tả, có tiếng hôn, tiếng rêи ɾỉ và cả tiếng thở dốc.
Khi lên đến cao trào, Văn Tranh không kìm được nói tục, bị Tân Niệm tát mới im lặng.
Văn Tranh tủi thân lầu bàu, một lúc sau lại nói: “Sau này anh không cần mỗi ngày trực đêm nữa, có thể thường xuyên qua đây, em có cần làm dấu vân tay cho anh không, để buổi sáng anh đến giúp em dọn dẹp nhà cửa, buổi tối mát xa cho em…”
Tân Niệm mặc kệ anh.