Ngọn đèn trên tủ đầu giường trong phòng ngủ sáng lên.
Cô gái trên giường đang ngủ say nhưng không yên giấc lắm, cô hít thở hơi gấp, thoáng xen lẫn âm mũi.
Màn hình điện thoại bên gối đột nhiên sáng lên, cùng lúc đó phát ra từng tiếng thông báo.
Tân Niệm bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng.
Trong chăn, cô vẫn giữ nguyên tư thế ngủ uốn éo, một tay đè lên ngực, một tay nắm chặt gối, cơ thể nằm xiêu vẹo, một chân thò ra ngoài.
Tân Niệm thở dốc, cử động bàn tay hơi tê, đợi đỡ hơn mới vươn tay về phía điện thoại.
15 tin nhắn được gửi đến liên tục.
Văn Tranh: [Đường Phúc Dân!]
Chỉ có ba chữ, sau đó là 14 tấm ảnh.
Bây giờ là 3 giờ sáng nhưng những tấm ảnh được chụp rất rõ ràng. Một chiếc xe hơi cao cấp đυ.ng vào vòng xoay, đầu xe lõm vào.
Một người phụ nữ loạng choạng rời khỏi ghế phó lái, vịn vào xe đi vòng qua bên ghế lái, mở cửa ra, nói gì đó với người đàn ông bên trong.
Người đàn ông ngồi trên ghế lái mê man, yếu ớt đáp lại gì đó.
Người phụ nữ lấy điện thoại từ túi anh ta ra, quét mặt anh ta để mở máy.
Mặc dù sắc mặt cô ấy trắng bệch nhưng trông vẫn rất bình tĩnh, đợi cuộc gọi kết nối rồi thì nhanh chóng dặn dò gì đó.
Xem đến đây, Tân Niệm đã chạy xuống giường, không kịp thay váy ngủ mà chỉ khoác áo khoác dài bên ngoài, đội khẩu trang và nón vào, cầm chìa khoá xe và điện thoại rồi ra khỏi nhà.
Đêm khuya trên đường gần như không có xe, chưa đến 15 phút, xe của Tân Niệm đã đến con đường gần hiện trường.
Xe của Văn Tranh đã dừng ở đó từ sớm, anh đang dùng máy ảnh phóng to để chụp hiện trường vụ tai nạn.
Tân Niệm lấy kính viễn vọng từ cốp xe ra, leo thẳng lên xe của Văn Tranh, nhìn ra một hướng khác từ cửa sổ của ghế sau.
Trước xe có một bụi cây thấp che chắn, xuyên qua kẽ lá, cô nhanh chóng nhìn thấy nửa sau xe của vụ tai nạn.
Có một chiếc xe khác dừng phía sau chiếc xe đó.
Hai người đàn ông bước xuống xe.
Một người nửa đêm còn mặc âu phục chỉn chu.
Người còn lại thì vội vàng, áo quần lộn xộn, người đó là tài xế.
Người đàn ông mặc âu phục đi đến trước mặt người phụ nữ kia, người phụ nữ nói gì đó.
Không lâu sau, người đàn ông ngồi trên ghế lái đã được bọn họ đỡ ra, nửa lôi nửa kéo vào chiếc xe phía sau.
Người đàn ông mặc âu phục cũng trở về xe, để lại tài xế vẫn chưa sửa soạn xong quần áo.
Sau khi chiếc xe thứ hai nhanh chóng rời khỏi hiện trường, tài xế ngồi vào ghế lái, lau đi tất cả dấu vết rồi in lại dấu mới lên.
Người phụ nữ đứng bên cạnh quan sát toàn bộ quá trình, thỉnh thoảng lại chỉ ra chỗ sai sót, trong lúc đó còn liếc về phía camera, rồi gọi một cuộc điện thoại.
Sau khi tất cả đã ổn thoả, người phụ nữ mở cửa ra xe ngồi vào.
…
“Mẹ nó.”
Văn Tranh nhanh chóng ấn màn trập và cảm thán.
Tân Niệm buông kính viễn vọng xuống, dựa vào lưng ghế không nói gì.
Đợi Văn Tranh cất máy ảnh, chui vào ghế sau, cô đón lấy máy ảnh xem từng tấm, nghe anh lầu bầu: “Anh đã nói rồi, chắc chắn bắt được! Nhìn xem, nói tới là tới!”
Tân Niệm hờ hững xem xong, nói với anh: “Gửi cho em.”
Văn Tranh lưu hình vào laptop, vừa thao tác vừa chẳng mấy nghiêm túc hỏi: “Lần này định xử lý thế nào?”
“Đăng.” Tân Niệm nhìn màn hình, chỉ thốt ra một chữ.
Văn Tranh cười châm chọc, động tác nhanh chóng: “Em chắc chắn?”
Sau khi Tân Niệm nhận được hình thì xem lại trên điện thoại, rồi nghiêng đầu nhìn anh.
Ánh sáng trong xe vốn đã mờ, ánh sáng từ laptop chỉ soi sáng được nửa bên mặt của hai người, bên còn lại chìm trong bóng tối, cả hốc mắt và ánh mắt chế nhạo cũng bị bóng tối bao trùm.
Tân Niệm không lên tiếng, nhưng ánh mắt lại rất đặc sắc.
Văn Tranh đóng laptop lại, nhoài đến gần cô, đồng thời tay cũng ngựa quen đường cũ mà mò lên đùi cô.
“Sẽ bị đè xuống thôi.”
Đúng vậy, đây không phải lần đầu tiên.
Mục tin tức nóng thật sự đều không diễn ra vào ban ngày.
Tân Niệm: “Vấn đề nằm ở con người.”
Văn Tranh cười dán lên, hôn lên cổ cô, tay cũng thò vào trong váy ngủ của cô, giọng nói ấm áp hơn: “Lâu lắm rồi không làm.”
Tân Niệm quay mặt đi, liếc xéo anh một cách ghét bỏ: “Bao lâu rồi anh không đánh răng vậy, hôi quá?”
Văn Tranh: “Mẹ nó, không phải em cũng chưa đánh răng đấy sao!”
Tân Niệm dùng một tay đẩy mặt anh ra, mở cửa đi về xe của mình.
Văn Tranh không đuổi theo, chỉ nằm sấp trên cửa sổ, mập mờ gọi: “Niệm Niệm~”
Tân Niệm dừng chân quay người.
Mặt Văn Tranh đểu giả: “Ngày mai anh tắm rửa sạch sẽ rồi đến tìm em nhé?”
Tân Niệm cười: “Tin tức lớn, không rảnh.”
Văn Tranh: “Ha ha, anh đánh cược với em, em không được đăng đâu.”