Giống như một cơn ác mộng quen thuộc đang ập đến…
Hai ngày sau, Thẩm Dục Lâu nhận được phản hồi từ công ty Công nghệ sinh học Mosen.
Sau quá trình sàng lọc kỹ lưỡng, hiện tại có bốn công ty dược phẩm có năng lực tổng hợp mạnh, đủ khả năng cạnh tranh để giành quyền phân phối độc quyền công nghệ kháng enzyme sinh học.
Cả bốn công ty này đều thuộc hàng top trong ngành, chọn ai cũng không khác biệt quá lớn.
Vậy nên, kết quả cuối cùng vẫn sẽ phụ thuộc vào việc Tư Độ có hài lòng hay không.
Dù vậy, quy trình đấu thầu vẫn phải được thực hiện đầy đủ.
Vòng đấu thầu cuối cùng sẽ có sự tham gia của cả bốn bên, phía công ty Mosen sẽ thông báo cho Thẩm Dục Lâu thời gian và địa điểm cụ thể.
Nhưng lần này, địa điểm không phải là văn phòng công ty hay khách sạn như thường lệ mà lại là… hội quán Trường Dạ – nơi xa hoa bậc nhất Hồng Kông.
Đây là hội quán tư nhân dành riêng cho giới thượng lưu, muốn trở thành hội viên không chỉ cần danh tiếng mà còn phải có tài sản ở mức nhất định mới được xét duyệt.
Nghe Thẩm Dục Lâu nói sẽ đến hội quán Trường Dạ tham dự cuộc hẹn, Khương Bảo Lê lập tức cảm thấy bất an.
“Công ty đàng hoàng nào lại tổ chức đấu thầu ở hội quán cơ chứ?”
Trong phòng thay đồ, cô gái vừa lẩm bẩm vừa cẩn thận giúp Thẩm Dục Lâu thắt cà vạt.
Cô kéo nhẹ sợi dây rồi siết chặt, khiến cổ anh ta cứng đờ.
“Anh Dục Lâu, không đi có được không?”
“Tất nhiên là không.”
Thẩm Dục Lâu thoải mái chỉnh lại cổ áo, giọng nói trầm ổn, “Mosen sở hữu công nghệ kháng enzyme sinh học tiên tiến. Nếu giành được quyền hợp tác, đây chắc chắn sẽ là một thương vụ béo bở.”
Khương Bảo Lê không phục, bĩu môi phản bác: “Nhưng Tư Độ là một tên biếи ŧɦái chính hiệu! Ai biết anh ta sẽ nghĩ ra trò gì để trêu chọc người khác chứ?”
Cô nhíu mày đầy cảnh giác, rồi lại lẩm bẩm: “Lỡ đâu anh ta bắt mọi người thò đầu vào miệng đám chó do anh ta nuôi thì sao?”
Thẩm Dục Lâu bật cười, véo nhẹ má cô: “Trí tưởng tượng phong phú ghê.”
“Không phải tưởng tượng đâu, mà là sự thật. Ai mà chẳng biết anh ta là tên khốn chứ?”
Nghe vậy, Thẩm Dục Lâu khẽ nheo mắt, chợt hỏi: “Tối hôm đó, anh ta đã làm gì em?”
“Anh ta thả chó đuổi em!”
Khương Bảo Lê lập tức tố cáo, “Ba con liền! Rất hung dữ! Em sợ chết đi được.”
Thẩm Dục Lâu nghe xong, nhướng mày: “Vậy… chúng có đuổi kịp không?”
Khương Bảo Lê hất cằm đầy kiêu hãnh: “Dĩ nhiên là không! May là em chạy nhanh.”
Thẩm Dục Lâu nhìn vẻ mặt sống động của cô, khóe môi khẽ nhếch lên: “Vậy nên, em không sợ anh ta.”
“Không sợ chút nào.”
“Lần này đi cùng anh, bảo vệ anh nhé?”
“Tất nhiên rồi.”
Đối với Khương Bảo Lê, đây là điều hết sức bình thường.
Bất cứ lúc nào, cô cũng sẽ đứng bên cạnh Thẩm Dục Lâu.
Bất cứ nguy hiểm nào, cô cũng sẽ chắn trước mặt anh ta mà không hề do dự.
-
Hội quán Trường Dạ.
Nhân viên phục vụ mặc đồng phục chỉnh tề dẫn Thẩm Dục Lâu và Khương Bảo Lê đi dọc theo hành lang được chạm khắc tinh xảo.
Không gian nơi đây vô cùng yên tĩnh, mỗi căn phòng đều cách xa nhau và được trang bị hệ thống cách âm hiện đại, khiến hành lang gần như không nghe thấy bất kỳ tiếng động nào.
Đi đến cuối hành lang, họ dừng chân trước căn phòng lớn nhất.
Nhân viên phục vụ mỉm cười, cung kính nói: “Đây là phòng Hoa Hồng, anh Tư đang đợi anh bên trong.”
Nói xong, người nọ đẩy cửa.
Khương Bảo Lê theo Thẩm Dục Lâu bước vào.
Nội thất bên trong không quá xa hoa nhưng lại toát lên vẻ tinh tế.
Giữa phòng, một chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ tỏa sáng rực rỡ, ánh sáng từ những mảnh pha lê trong suốt phản chiếu thành vô số tia sáng lấp lánh trên tường.
Trên bàn trà gỗ đỏ, các loại rượu ngoại cao cấp được bày biện sang trọng.
Bên trong phòng có ba người đàn ông mặc vest, một người trẻ tuổi và hai người trung niên.
Thẩm Dục Lâu nhận ra họ ngay lập tức.
Lần lượt là CEO của công ty Sinh vật Lam Bác, tổng giám đốc của Dược phẩm Hằng Khang và Dược phẩm Duyệt Thái.
Trước đây, họ từng có giao dịch với nhau trên thương trường.
Qua những chiếc ly pha lê chạm khắc tinh xảo, ánh mắt Khương Bảo Lê rơi xuống bóng dáng người đàn ông ngồi ở cuối bàn dài.
Tư Độ lười biếng tựa vào ghế sofa, đôi mắt xinh đẹp hờ hững dưới ánh đèn ấm áp.
Từ góc nhìn của cô, có thể thấy rõ khung hàm sắc nét, nổi bật của anh.
Khác với những CEO và tổng giám đốc xung quanh, Tư Độ không diện vest chỉnh tề mà khoác lên người trang phục thoải mái, đậm chất thanh niên.
Dẫu vậy, khí thế trầm ổn tỏa ra từ anh vẫn khiến những người xung quanh không khỏi dè chừng.
Rõ ràng chỉ mới ngoài hai mươi tuổi, vậy mà chẳng ai dám xem anh là một người trẻ tuổi bình thường.
Thẩm Dục Lâu bước vào phòng, lịch sự chào hỏi Tư Độ.
Đáp lại, Tư Độ cũng khẽ cười, nhưng ánh mắt anh nhanh chóng dừng lại trên người Khương Bảo Lê.