Vậy mà giờ đây, nó lại bị ngược đãi đến chết, thậm chí đôi mắt cũng chẳng còn.
Trái tim Khương Bảo Lê run rẩy từng nhịp…
Cơn giận dữ như ngọn lửa bùng cháy khắp người cô.
Phía sau cánh cửa tủ của cô, những dòng chữ đỏ thẫm như máu hiện lên rõ ràng—
“Phản bội, xuống địa ngục.”
...
Hoàng hôn buông xuống, bầu trời nhuộm một màu đỏ cam u ám.
Khương Bảo Lê lặng lẽ đến bên hồ nước trong vườn Lưu Nhân, dùng một chiếc xẻng nhỏ đào một cái hố để chôn con mèo đáng thương.
Khi cô đang dồn hết sự tập trung vào công việc của mình, bỗng một tiếng huýt sáo vang lên.
Cô quay đầu lại, ánh mắt chạm phải bóng dáng một chàng trai đang ngồi vắt vẻo trên sườn đồi cao.
Anh ung dung tựa lưng vào một gốc cây, chân gác lên đám cỏ xanh rì, ánh mắt hờ hững nhưng sắc bén như lưỡi dao lạnh lẽo.
Dưới ánh tà dương đỏ rực như máu, đường nét khuôn mặt anh càng thêm sắc sảo, toát lên vẻ phong lưu nhưng lại đầy xa cách.
Khương Bảo Lê nghiến răng, giọng nói đanh lại khi nhìn Tư Độ: “Đây là trò vui mà anh muốn xem à?”
Tư Độ liếc nhìn đống đất vừa mới được đào lên, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh nhạt: “Tôi cũng không ngờ cô lại là người chơi lật lọng như vậy.”
Anh muốn thấy cô bị giằng xé giữa lợi ích cá nhân và công lý, anh từng đoán cô sẽ chọn con đường có lợi cho mình.
Nhưng không ngờ, cô lại chọn cả hai, phản bội mọi quy tắc, chẳng hề có chút tinh thần hợp tác nào.
Không thể phủ nhận rằng con mèo này đã mất mạng vì Khương Bảo Lê.
Cô đáng lẽ nên hối hận… nhưng tiếc là, cô chẳng hề có cảm giác đó.
Cả đời này, cô chỉ làm những điều có lợi cho mình.
Nhưng lần này, cô lại chọn làm điều đúng đắn—vạch trần tội ác của Thư Hân Đồng.
Và dù cho có quay lại, cô vẫn sẽ làm như vậy.
Ít nhất, Thẩm Dục Lâu đã trở về.
Bọn họ có gan gϊếŧ một con mèo, nhưng liệu có gan gϊếŧ cô không?
Chẳng có gì phải sợ cả.
Khương Bảo Lê tháo bỏ đôi găng tay nhựa dính đầy đất rồi ném vào thùng rác.
Khi cô quay lại nhìn, Tư Độ đã đứng dậy, thong thả đi xuống sườn đồi.
Nhớ đến những gì Thẩm Dục Lâu từng nói về chuyện làm ăn với Tư Độ, cô vội vàng đuổi theo anh.
Nghe nói, để gặp được người đàn ông này, những vị giám đốc cấp cao phải xếp lịch trước tận nửa năm và chưa chắc đã được chấp nhận.
Cô cười xã giao: “Đàn anh Tư Độ, anh có thời gian không? Tôi muốn mời anh một bữa ăn để cảm ơn chuyện anh giúp tôi giải oan.”
“Không có.”
“Không có thời gian ăn cơm, nhưng lại có thời gian đến đây xem tôi làm đám tang cho một con mèo?”
Tư Độ quay lại, khóe môi vẫn giữ nụ cười lạnh lùng: “Sau này, nếu anh trai cô có làm đám tang cho cô, tôi cũng sẽ đến dự. Còn những cuộc hẹn thương mại khác… miễn bàn.”
Khương Bảo Lê nhướn mày: “Không ngờ anh có sở thích kỳ quái như vậy, thích tham dự đám tang của người khác.”
“Không hẳn.”
Anh cười khẽ, ánh mắt sâu thẳm như một vực thẳm không đáy. “Tôi chỉ hứng thú với xác chết của cô thôi. Muốn hiến tặng cho tôi để nghiên cứu không?”
“……”
Câu nói của anh khiến Khương Bảo Lê lạnh sống lưng.
Trong đầu cô bỗng hiện ra cảnh anh ta cầm dao mổ, ánh sáng sắc lạnh phản chiếu trong mắt.
Quả nhiên… đúng là tên biếи ŧɦái đỉnh cao!
Để giúp Thẩm Dục Lâu, Khương Bảo Lê đành nén cơn khó chịu, lặng lẽ theo người nọ đến tòa nhà thí nghiệm sinh học.
Tư Độ chẳng buồn để ý đến cô, anh chỉ thản nhiên khoác áo blouse trắng rồi bước vào phòng mổ vô trùng, bắt đầu công việc của mình.
Khương Bảo Lê đứng bên ngoài cửa kính, dõi theo bóng dáng anh trong không gian ngập tràn ánh sáng lạnh lẽo, nhìn anh nghiên cứu từng mảnh cơ thể người với sự tập trung tuyệt đối.
Thời gian chậm rãi trôi qua…
Đến mười một giờ đêm, cả tòa nhà thí nghiệm đã chìm vào tĩnh lặng, học sinh lần lượt ra về, chỉ còn lại căn phòng của Tư Độ vẫn sáng đèn.
Cô co mình ngồi xuống sàn nhà lạnh lẽo, mi mắt trĩu nặng, cuối cùng cũng không chịu nổi mà thϊếp đi.
Khi Tư Độ bước ra khỏi phòng thí nghiệm, cảnh tượng đầu tiên anh thấy chính là cô gái vẫn đang kiên trì đợi mình.
Cơn gió lạnh len lỏi qua hành lang dài, khiến thân hình nhỏ nhắn của cô khẽ run rẩy.
Tư Độ vốn là kẻ thích trêu chọc người khác và khi trêu chọc cô gái này, cảm giác ấy lại càng khiến anh thấy hứng thú hơn gấp bội.
Anh đá nhẹ vào chân cô.
Khương Bảo Lê giật mình tỉnh giấc, mùi hương dìu dịu của cỏ cây thoảng qua giữa cơn ngái ngủ, phảng phất vị đắng của ngải cứu.
Tư Độ hơi cụp mắt, ánh nhìn lướt qua gương mặt cô, lấp lánh vẻ thích thú nhàn nhạt.
“Tôi với anh trai cô cũng chẳng thân thiết đến mức đó đâu. Về bảo anh ta, nếu muốn bàn chuyện hợp tác thì trước hết hãy làm tôi vui đã.”
Nghe đến đây, sắc mặt Khương Bảo Lê cứng lại trong chớp mắt, một nỗi bất an bất giác dâng lên trong lòng.