Trời về sáng, màn đêm phía đông vẫn còn vương vấn chưa chịu tan hẳn. Con tàu rẽ sóng, chậm rãi cập bến Thương Lan.
Phong Vân Minh xách chiếc vali hành lý gọn nhẹ, bước theo dòng người rời khỏi boong tàu.
Nhìn từ xa, cả thành phố Thương Lan vẫn còn đang cuộn mình trong lớp sương mù mỏng manh. Những ánh đèn rực rỡ đã bắt đầu thắp sáng một vùng, báo hiệu nhịp sống sôi động của chốn phồn hoa đô hội sắp sửa thức giấc.
Dưới bến cảng Thân Phố, người đứng đợi đông nghịt. Đám trẻ bán báo dạo cùng mấy cô gái bán thuốc lá có mặt từ sớm, tất bật chuẩn bị cho một ngày mưu sinh vất vả.
Chỉ mới tờ mờ sáng mà khung cảnh đã náo nhiệt đến nhường này, đủ để minh chứng cho vẻ sầm uất tráng lệ của đất Thương Lan trứ danh.
Bầu không khí yên bình bỗng chốc bị xé toạc bởi tiếng ồn ào huyên náo vọng lại từ xa.
Phong Vân Minh nghiêng đầu, dỏng tai nghe ngóng động tĩnh. Cậu nhận thấy đám đông vừa xuống tàu cùng những người còn nán lại chưa đi đều đang hiếu kỳ vây quanh một góc bến cảng.
Đúng lúc đó, tiếng máy móc quen thuộc của hệ thống vang lên trong đầu cậu: [Ting! Phát hiện điểm cốt truyện quan trọng. Hệ thống công bố nhiệm vụ: Giải cứu người vượt biên trái phép Lăng Xuyên.]
Mặc kệ dòng người chen chúc chật chội, Phong Vân Minh vẫn cố lách mình đi ngược chiều đám đông để tiến vào trung tâm vụ việc.
Hiện ra trước mắt cậu là một chàng trai trẻ phong phanh độc chiếc áo ghi lê mỏng, da thịt loang lổ vết nhọ nồi và dầu máy đen kịt. Nhìn bộ dạng nhem nhuốc thảm hại kia, ai cũng dễ dàng đoán ra hắn đã trốn chui trốn lủi quanh khu vực lò hơi để đi tàu lậu vé.
Buồng đốt lò hơi vốn nổi tiếng với tiếng ồn chát chúa cùng cái nóng hầm hập ngạt thở. Chính nhờ điều kiện khắc nghiệt ấy mà nhân viên tàu hiếm khi lui tới kiểm tra, tiếng động cơ gầm rú cũng che đậy kỹ càng những động tĩnh nhỏ nhất.
Ngẫm lại thì chàng trai đã phải cắn răng chịu đựng cái nóng thiêu đốt cùng tiếng ồn tra tấn suốt chặng đường dài. Nghị lực phi thường ấy quả thực hiếm thấy ở người thường.
Tiếc thay, mọi toan tính của chàng trai trẻ tan thành mây khói ngay giây phút bị đám nhân viên tàu tóm gọn.
Nhóm thủy thủ chẳng nói chẳng rằng, trực tiếp áp giải kẻ gian ra khoảng trống rồi thô bạo hất văng xuống đất.
Những cú đấm, cú đá liên tiếp giáng xuống thân hình gầy gò, hòa lẫn trong tiếng quát tháo chát chúa, hung tợn của đám người đang hừng hực lửa giận.