Chương 480

Sau khi bị Dung Vãn Tình từ hôn, Hoàn Tuyết Cẩn mới thực sự hiểu thế nào là lòng người lạnh nhạt. Nàng đã mười bốn tuổi, vóc dáng đã bắt đầu thon thả xinh xắn. Nhưng vì cuộc sống không suôn sẻ, nét u buồn cứ vương mãi trên mặt, khiến người ta nhìn vào càng thêm xót xa.

Ân thành bắt đầu có người dò hỏi chuyện hôn sự của Hoàn Tuyết Cẩn. Dung lão phu nhân lo lắng đêm dài lắm mộng, liền đề nghị để nàng và Dung Giới đính hôn, chờ nàng qua mười lăm tuổi thì đón về phủ làm vợ.

Dung gia xưa nay nói một là một, Dung lão phu nhân càng không phải người dễ mặc cả. Lời bà đã nói ra, chẳng ai dám phản đối. Chẳng mấy chốc, hôn ước đã được đưa đến Hoàn gia.

Hoàn gia nhận tin ấy thì mừng ra mặt. Dung Giới là thanh niên tài tuấn hàng đầu của Ân thành, nếu có thể dùng một cháu gái để ràng buộc hắn, dĩ nhiên là điều đáng để vui mừng. Đại phu nhân không giấu nổi hân hoan. Hai bên rất nhanh đã bước vào giai đoạn thương nghị sính lễ và hồi môn.

Một ngày nọ, Hoàn Mạn Đồ tới thỉnh an, tình cờ nghe được đại phu nhân cùng Hoàn Trí Lâm đang bàn về của hồi môn của Hoàn Tuyết Cẩn. Nàng im lặng nghe một lúc, rồi bất ngờ lên tiếng:

“Ta không đồng ý.”

Đại phu nhân giật mình, lúc này mới phát hiện ra sự hiện diện của nàng. Cho rằng Mạn Đồ bất mãn vì hồi môn của Tuyết Cẩn quá phong phú, bà liền dịu giọng an ủi:

“Mạn Đồ, Tuyết Cẩn cuối cùng cũng là người sẽ gả cho Dung Giới. Vài năm nữa thôi, Dung Giới có khi đã bước vào tam tinh, đó là cơ hội kết thân hiếm có. Giờ ta bỏ chút của cải để lấy thể diện, sau này hắn thành đạt, cái ta thu về sẽ gấp mười, gấp trăm lần.”

Hoàn Trí Lâm cũng gật đầu tán thành.

Hoàn Mạn Đồ trầm mặc hồi lâu, rồi chậm rãi cất lời:

“Chỉ có huyết mạch ưu tú mới xứng đáng được kế thừa. Nếu đã như vậy, chẳng lẽ ta còn kém hơn Hoàn Tuyết Cẩn sao?”

Đại phu nhân và Hoàn Trí Lâm đều sững người.

Ở phía sau cửa sổ, Mục Vân Quy và Giang Thiếu Từ đang lặng lẽ nghe lén, nghe đến đây, Giang Thiếu Từ không khỏi cụp mắt, Mục Vân Quy cũng buột miệng khe khẽ:

“Nàng thế mà dám nói thẳng ra như vậy?”

Giang Thiếu Từ đã theo dõi Hoàn Mạn Đồ bấy lâu, đây là lần đầu hắn cất tiếng đánh giá nàng một cách thẳng thắn:

“Nàng đúng là rất chủ động.”

Có người nói nữ theo đuổi nam như cách lớp sa mỏng, cũng có kẻ khuyên nữ tử chớ nên quá mức chủ động. Mục Vân Quy vẫn luôn tò mò về cách nhìn của nam nhân trong chuyện này, bèn thẳng thắn hỏi:

“Ngươi thấy thế nào về nữ tử chủ động?”

Giang Thiếu Từ không cần suy nghĩ, lập tức đáp:

“Gϊếŧ.”

Mục Vân Quy sững người, hoàn toàn không ngờ sẽ nhận được một câu trả lời như vậy. Thế nhưng Giang Thiếu Từ lại trịnh trọng mà nói tiếp:

“Chuyện này ta quá có kinh nghiệm. Nữ tử mà chủ động tiếp cận, ắt có mưu đồ. Nếu lại dám quyến rũ, thì càng không có ý tốt, phải ra tay trước, gϊếŧ ngay từ đầu.”

Nếu có thể quay lại một lần nữa, dù có phải đắc tội Chiêm gia, hắn cũng sẽ không chần chừ mà một kiếm gϊếŧ chết Chiêm Thiến Hề. Nghĩ đến đây, Giang Thiếu Từ nghiến răng nghiến lợi: