Chương 48

Mục Vân Quy đưa ngón tay ấn lên phù văn bên cạnh cửa. Một luồng ánh sáng tụ lại nơi đầu ngón tay nàng rồi tỏa ra, kèm theo tiếng "rắc" khẽ vang, cửa mở.

Giang Thiếu Từ hơi nhíu mày, cố nén cảm xúc trong lòng.

Dựa vào… vân tay?

Lại đơn giản đến mức này sao?

Sau khi mở cửa, Mục Vân Quy hơi khựng lại, lúc này mới nhớ ra trong nhà chưa lưu vân tay của Giang Thiếu Từ, trách sao hắn không mở được. Cảm thấy có chút ngượng, nàng cẩn thận giải thích:

“Cửa này mở bằng nhận dạng đầu ngón tay. Ngươi nhìn kỹ sẽ thấy trên ngón tay có vân nhỏ…”

“Ta biết.” – Giang Thiếu Từ bình thản giơ tay lên, hỏi thẳng –

“Vậy làm sao để lưu?”

Phản ứng thật nhanh. Mới nghe nàng nói một nửa, hắn đã đoán ra ý.

Bàn tay Giang Thiếu Từ rất đẹp, ngón thon dài, khớp xương rõ ràng, đầu ngón tay và lòng bàn tay có vết chai mỏng — vừa nhìn đã biết là người luyện kiếm hai tay thành thục.

Mục Vân Quy nhẹ nhàng nắm lấy ngón trỏ hắn, ấn lên phù văn bên đài một lúc rồi nói:

“Được rồi. Từ giờ nếu muốn ra ngoài, chỉ cần ấn mở khóa là được, không cần khiến hệ thống báo động vang lên nữa.”

“Ừ.” – Giang Thiếu Từ đáp qua loa.

Gió biển thổi đến, cuốn lấy vài sợi tóc của Mục Vân Quy, khẽ lướt qua vai hắn. Lúc này nàng mới sực nhớ mình ăn mặc lôi thôi, áo quần chưa chỉnh tề, vậy mà lại đứng ngay cửa, cùng Giang Thiếu Từ nói chuyện cả buổi trời…

Mặt Mục Vân Quy lập tức đỏ bừng. Giang Thiếu Từ đứng cạnh nàng, cao hơn nàng hẳn một cái đầu. Hắn không liếc mắt nhìn nàng lấy một cái, chỉ thản nhiên hỏi:

“Ngươi không cần đến học đường sao?”

Một câu này khiến Mục Vân Quy sực tỉnh, vội vã quay người chạy vào nhà sửa sang lại dung nhan.

Giang Thiếu Từ thì ung dung mở cửa, lặng lẽ quan sát xung quanh.

Không rõ là do dân trên đảo bài xích nhà họ Mục, hay do mẫu thân của Mục Vân Quy cố ý muốn giữ khoảng cách, mà nhà nàng lại nằm tách biệt, lẻ loi giữa sườn núi. Trước mặt là biển, sau lưng là rừng rậm, mơ hồ còn nghe được tiếng gào rú của yêu thú vọng lại từ xa.

Giang Thiếu Từ đối với hoàn cảnh này vô cùng hài lòng. Xa cách người đời, dễ bề ẩn thân, lại tiện để rèn luyện thân thể — quả thực rất hợp ý hắn.

Hắn vừa quay lại trong sân, liền thấy Mục Vân Quy chạy ra. Nàng đã thay bộ đệ tử phục màu trắng, tóc được vấn gọn đơn giản, để lộ gương mặt thanh tú cùng đôi mắt hạnh đen láy, cần cổ thon dài, thoạt nhìn vừa thanh tú sáng sủa, lại toát ra linh khí ngời ngời.

Thấy Giang Thiếu Từ, nàng vội nói:

“Ta phải đến học đường. Hôm nay ta sẽ tranh thủ về sớm, rồi đưa ngươi đi nhận đường. Người trên đảo rất bài xích người lạ, ngươi đừng đi lung tung một mình.”

Giang Thiếu Từ khẽ gật đầu. Nếu không thật sự cần thiết, hắn cũng chẳng muốn phải chạm mặt những người dân gác cổng đảo kia.

Mục Vân Quy lướt ngang qua người hắn ra cửa. Thiếu niên đứng trước cửa, thân hình cao lớn, dáng vẻ tuấn tú rắn rỏi. Mỗi khi đi ngang qua hắn, Mục Vân Quy luôn cảm nhận được hương tuyết tùng nhàn nhạt trên người hắn.

Tối qua đưa hắn về, nàng cũng không nghĩ ngợi gì nhiều. Nhưng giờ phút này, nàng lại có chút cảm giác — Giang Thiếu Từ có gì đó rất khác với mẫu thân.