Chương 45

Phi thuyền lơ lửng bay nhanh trong không trung, nhanh hơn thuyền rất nhiều. Chẳng bao lâu sau, Mục Vân Quy đã đến học đường. Nàng bước xuống phi thuyền, quen đường đi thẳng tới lớp học của mình.

Từ trước tới nay nàng luôn nghiêm túc tu luyện, thường là người đến học đường sớm nhất nhì. Nhưng hôm nay vì Giang Thiếu Từ mà chậm trễ, đến khi bước vào lớp thì trong phòng đã có không ít đồng môn.

Hiện giờ sư phụ vẫn chưa đến, trong phòng học râm ran tiếng nói, ai nấy đều tụm năm tụm ba chuyện trò cùng đồng môn quen biết. Nhưng khi Mục Vân Quy vừa bước vào, không khí bỗng như bị ai ấn nút tạm dừng, âm thanh râm ran dần dần lắng xuống, từng tầng một im bặt.

Mục Vân Quy làm như không để ý, lặng lẽ đi tới chỗ ngồi của mình, cẩn thận đặt bút mực ngay ngắn lên bàn.

Ngay lúc ấy, từ phía sau vang lên một giọng nói đầy kinh ngạc:

“Mục Vân Quy?”

Mục Vân Quy quay đầu lại, quả nhiên là người quen — Đông Phương Ly, cô gái xuyên sách suýt chút nữa hại chết nàng vào hôm qua.

“Không có gì.” Mục Vân Quy lạnh nhạt đáp, rõ ràng không muốn bàn thêm về chủ đề này.

Nàng cũng không hiểu vì sao mình lại mơ thấy cô gái xuyên sách và nam chính đại lục. Nàng chẳng thể nào kiểm chứng cảnh trong mộng là thật hay giả, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc người bạn thanh mai trúc mã từ nhỏ lớn lên bên nhau, sau này sẽ mở rộng hậu cung, nữ nhân gặp ai thu nấy, nàng liền không cách nào bình thản mà đối mặt với Nam Cung Huyền được nữa.

Dù gì bên cạnh Nam Cung Huyền đã có đại tiểu thư Đông Phương rồi.

Mục Vân Quy dần dần xa cách hắn, lặng lẽ rút lui khỏi cuộc sống của bọn họ. Nghĩ lại, như vậy cũng chẳng ảnh hưởng gì.

Giang Thiếu Từ liếc nhìn sắc mặt Mục Vân Quy, hơi nhướn đuôi mày, cười như không cười hỏi:

“Ngươi thích hắn à?”

“Không cần nói bậy.” Mục Vân Quy ngẩng đầu, trừng mắt lườm Giang Thiếu Từ một cái, nghiêm túc nói:

“Nam Cung Huyền chỉ là đồng bạn của ta, mấy năm nay giúp đỡ ta và mẫu thân rất nhiều. Ta coi hắn như người thân, ngoài ra không có ý gì khác. Hơn nữa, hắn đã có vị hôn thê rồi.”

Giang Thiếu Từ gật đầu, hờ hững “ừ” một tiếng. Thì ra là một mối tình thanh mai trúc mã không thành, cuối cùng chỉ có thể làm huynh muội.

Hắn vốn chẳng hứng thú gì với chuyện tình cảm của Mục Vân Quy, nhưng cần nắm rõ các mối quan hệ quanh nàng. Giờ đây hắn đã mất hết căn cơ, cần gấp một nơi yên tĩnh để dưỡng thương, khôi phục tu vi. Trước khi khôi phục thực lực, càng ít người biết đến sự tồn tại của hắn càng tốt.

Mục Vân Quy vốn là người từ nơi khác đến, lại không được lòng dân đảo. Mẫu thân mất sớm, người thanh mai thì đã thay lòng đổi dạ. Chỉ cần hắn khiến nàng tránh xa Nam Cung Huyền, thì an toàn của hắn cũng được bảo đảm phần nào.

Vì thế, Giang Thiếu Từ tựa người vào khung cửa, cúi mắt nhìn nàng một cái, thong thả nói:

“Còn nhỏ tuổi, nên chuyên tâm tu luyện. Đừng để tâm vào mấy chuyện tình cảm nam nữ làm gì.”

Nếu tu vi ngươi đủ cao, thiên hạ này chẳng có gì là không với tới được. Nhưng nếu tu vi thấp, cho dù có bỏ ra bao nhiêu công sức, cũng chưa chắc đổi lại được gì."