Thẩm Hàm không nói gì, chỉ đứng yên tại chỗ, dùng ánh mắt dửng dưng liếc nhìn anh.
“Đồ điên.” Phạm Nguyên tức giận nhặt mảnh vỡ lên, xoay người định rời đi. Nhưng đúng lúc này, eo anh bị một đôi tay ôm chặt, người phía sau từ sau lưng vòng lấy anh.
Thẩm Hàm không còn vẻ lạnh lùng như ban nầu, trên mặt lộ ra vài tia uất ức và hối hận: “Anh ơi… Em sai rồi, em không nên nổi giận với anh. Anh đừng đi, được không?”
“…” Phạm Nguyên thở dài một hơi thật sâu. Mỗi lần Thẩm Hàm đáng thương cầu xin anh như vậy, anh đều không có cách nào từ chối. Một chút tức giận trong lòng cũng tan biến không còn sót lại gì.
“Thôi…” Phạm Nguyên vỗ nhẹ tay hắn, giọng điệu dịu xuống: “Chúng ta dọn dẹp chỗ này một chút, rồi về nhà.”
“Ừ…” Thẩm Hàm khẽ đáp, giọng nói run run, như đang kìm nén điều gì đó.Phạm Nguyên nghi hoặc quay đầu lại, vừa nhìn đã đối diện với đôi mắt đỏ ngầu nửa mở của Thẩm Hàm.
Trán Thẩm Hàm đẫm mồ hôi, ánh mắt tan rã, lông mày nhíu chặt, cả người run rẩy vì đau đớn, đôi môi cũng mấp máy lẩm bẩm gì đó không rõ. “Thẩm Hàm?”
Phạm Nguyên lập tức nắm lấy vai hắn, lo lắng kiểm tra cơ thể hắn, sốt ruột hỏi: “Em bị sao vậy?!”
Hắn vươn tay ôm chặt anh vào lòng, mặt vùi vào vai anh. Một lúc lâu sau, Thẩm Hàm mới nghiến răng đáp lại một chữ: “Đau…”
“Tại sao lại thế này?”Phạm Nguyên hoảng loạn. Tuy trước đây anh cũng từng thấy hắn như vậy, nhưng vẫn không hiểu rõ nguyên nhân. Nhìn hắn đau đớn, tim anh như bị kim đâm, đau thấu.
“Đừng sợ… Anh đưa em đi bác sĩ.” Phạm Nguyên kéo hắn định đi, nhưng bất ngờ bị hắn đẩy mạnh ngã xuống mặt đất phủ đầy cánh hoa. Vai anh đột nhiên bị cắn mạnh một cái.
Phạm Nguyên đau đến nắm chặt áo hắn, nhưng không đẩy ra, để mặc hắn cắn. Anh lặng lẽ vươn tay vỗ nhẹ lưng hắn, hy vọng giảm bớt cơn đau của hắn. Có vẻ như sự an ủi của anh có tác dụng.
Khoảng mười phút sau, cơ thể run rẩy của Thẩm Hàm dần bình tĩnh lại. Hắn buông anh ra, trên vai để lại một hàng dấu răng sâu hoắm. Thẩm Hàm chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt mê ly nhìn anh.
Đáy mắt hắn chứa đựng cảm xúc khó tả, vừa si mê vừa tham lam, vừa thâm tình, từng chút một phác họa đường nét thanh tú trên gương mặt anh.
“Anh ơi… Em…” Phạm Nguyên trợn tròn mắt, nhận ra hắn không bình thường. Anh giãy giụa dưới thân hắn, nhưng bị hắn giữ chặt hai tay.
Anh tức giận quát: “Em làm gì vậy?”
“Không làm gì…” Thẩm Hàm thở hổn hển, hơi thở nóng bỏng phả vào tai anh, giọng trầm thấp như một con thú bị nhốt dưới lòng đất: “Em chỉ cảm thấy em không đợi được đến sau khi tốt nghiệp nữa.”
Máu toàn thân Phạm Nguyên sôi trào, mặt đỏ bừng, lắp bắp: “Em… Em đang nói nhảm gì vậy?”
Chiếc khăn quàng cổ của anh bị ném sang một bên. “Em cái đồ khốn… Đừng…” Phạm Nguyên hoảng loạn đẩy hắn, cố gắng gọi lại ý thức của hắn: “Thẩm Hàm… Em bình tĩnh chút đi…”
“Không cần. Nếu em còn bình tĩnh thêm chút nữa… Anh sẽ không cần em. Dù sao anh cũng toàn nói dối… Biết đâu chừng ngày nào đó anh sẽ chạy theo người con gái khác.”
Thấy không thể phản kháng, Phạm Nguyên dứt khoát dùng cánh tay che mắt, không nhìn hắn nữa, bất lực nói: “Em đang tưởng tượng vớ vẩn gì vậy?”
Khi Thẩm Hàm hôn anh, âm thanh phát ra rõ ràng, không biết có phải cố ý hay không, nghe vừa xấu hổ vừa khiến người ta tức giận. Tiếng vọng bên tai làm tim anh đập nhanh hơn một nhịp.
Hắn hôn rất dịu dàng, nhưng chính sự dịu dàng quỷ dị này xâm chiếm ý thức của anh. Đến khi sắp vượt quá giới hạn, Phạm Nguyên mới tỉnh táo lại, bật dậy, nắm lấy cằm hắn.
Thẩm Hàm chớp đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng anh. Một lát sau, hắn như chú cún nhỏ khẽ hôn ngón tay anh, cầu xin sự yêu thương.
“Anh ơi… Em khổ sở lắm. Mỗi lần anh đều lừa em… Coi em như thằng ngốc vậy.” Phạm Nguyên như bị bỏng, vội rụt tay lại.
Lời này của Thẩm Hàm khiến anh hơi câm nín. Anh đúng là nói dối, nhưng kẻ muốn làm tới lại đổ hết lên đầu anh, điều này làm anh có chút tức giận.
Anh nhíu mày, không vui nói: “Nếu em biết anh lừa em, vậy sao còn tin anh? Chẳng phải tự em chuốc lấy sao?”
“Em không muốn làm anh khó xử.”
“Giờ em chẳng phải đang làm anh khó xử sao?”
“Đó là vì em hối hận.”
“Đồ điên.”
“Đúng vậy, anh nói không sai, em chính là đồ điên.” Thẩm Hàm lại đè anh xuống, không kiên nhẫn xé áo anh, để lộ nửa người trên, nhưng không cởi hết, khiến anh trông như nửa mặc nửa không.
“Đồ điên…” Sau một trận bạo lực là sự dịu dàng an ủi và những nụ hôn nhẹ, khiến người bên dưới run rẩy, vừa muốn khóc vừa kìm nén.
Thẩm Hàm luôn châm ngòi, nhưng không vượt qua ranh giới. Thực ra, hắn chỉ muốn dọa anh, tìm một cái cớ để uy hϊếp anh mà thôi. Rõ ràng là thành công.
Nghĩ rằng mình sắp bị ép buộc, Phạm Nguyên tức giận tát hắn một cái: “Thẩm Hàm… Mày dám đυ.ng tao thử xem…”
Cái tát này rất mạnh, đẩy Thẩm Hàm lùi lại. Phạm Nguyên nhân cơ hội chỉnh lại quần áo, mắt ngấn lệ xấu hổ và tức giận, muốn rơi mà không rơi, trông vô cùng đáng thương.
Anh lẩm bẩm buộc lại nút áo: “Đồ điên, bệnh tâm thần, ngày nào cũng phát điên. Tao làm gì sai… mà phải bị mày thích? Lúc đó tao không nên quan tâm mày, để mặc mày thì hơn…”
Thẩm Hàm gượng gạo nhếch môi, đáy mắt ẩn chứa nỗi buồn, lảo đảo đứng dậy: “Đây là lời thật lòng của anh lúc này sao?”
“Còn không phải sao?” Phạm Nguyên tức đến hôn mê đầu óc, lời nói mang theo mùi thuốc súng: “Tao vốn dĩ không thích con trai. Xu hướng tính dục của tao luôn bình thường… Nhưng mày thì sao? Chỉ vì mày thích tao, nên tao phải chịu tội này sao?”
“…” Thẩm Hàm mím môi, không nói thêm gì. Phạm Nguyên đứng dậy, hít hít mũi, quàng lại khăn cổ, thấp giọng: “Mày tự bình tĩnh lại đi. Nếu mày còn phát điên mãi thế này, có lẽ… tao thật sự sẽ đi.”
Nói xong, anh bước đi.Đúng lúc này, một cánh tay đột nhiên chặn eo anh. Thẩm Hàm lại ôm anh vào lòng, giữ chặt anh.
“Mày lại muốn gì?” Vừa dứt lời, Phạm Nguyên khựng lại, cơ thể mềm nhũn như bông. Trên cổ anh, một mảnh da lộ ra ngoài đau nhói như bị kim đâm, kèm theo chất lỏng lạnh lẽo tiêm vào cơ thể.
Thẩm Hàm đỡ lấy cơ thể mềm oặt của ang, môi mỏng kề sát tai anh thì thầm: “Đi? Đi đâu? Hả… Bảo bối, cả đời này anh cũng không thoát được đâu.”
“Mày… đối với tao…” Phạm Nguyên chưa nói hết câu, mắt tối sầm, ngất đi trong lòng hắn. Thẩm Hàm nhẹ nhàng hôn môi anh, bế ngang anh ra ngoài, ngượng ngùng nói: “Bảo bối… anh có biết không, chỉ khi anh ngủ mày mới ngoan…”
“Phạm Nguyên? Sao anh còn chưa dậy?” Trong cơn mơ màng, giọng nói thiếu kiên nhẫn của Phạm Tiểu Tiểu vang lên: “Không dậy là muộn học đấy. Dạo này toàn dậy muộn, mẹ còn trách em lây bệnh lười cho anh.”
“Ư…” Phạm Nguyên mơ màng mở mắt. Phạm Tiểu Tiểu đang xoa eo đứng cạnh giường, mặt đầy oán trách: “Hầy… Con lợn lười, cuối cùng anh cũng tỉnh.”
“Tiểu Tiểu?” Phạm Nguyên ôm đầu ngồi dậy, xoa cái đầu choáng váng, kỳ lạ hỏi: “Sao anh lại ở đây?”
“Anh không ở đây thì ở đâu?” Phạm Tiểu Tiểu ngáp một cái, ngồi xuống bên cạnh, nói: “Hôm qua anh say xỉn, bạn học anh đưa anh về.”
Bạn học? Phạm Nguyên đột nhiên tỉnh táo, vội sờ cổ mình. Chỗ bị kim đâm vẫn còn hơi đau, anh gấp gáp hỏi: “Có phải là thằng em gặp lần trước không?”
“Ừ… Nhưng mẹ hình như không thích nó lắm.”
“Thẩm Hàm…” Phạm Nguyên thở hổn hển, dần nhớ lại chuyện tối qua.Phạm Tiểu Tiểu nghi hoặc nhíu mày: “Thẩm Hàm? Sao cái tên này quen thế?”
Phạm Nguyên không trả lời, hồi thần một lúc, rồi tung chăn nhảy xuống giường. Không thèm thay đồ, mặc nguyên áo ngủ, anh nhảy qua cửa sổ ra ngoài, Phạm Tiểu Tiểu cản không kịp.
“Đệt, anh đi đâu vậy?”
“Đừng đυ.ng anh. Em cứ đi học trước đi.” Phạm Nguyên để lại một câu, mang dép lê chạy đến nhà Thẩm Hàm. Cổng nhà hắn khép hờ, không khóa, như cố ý để ngỏ cho anh. Anh đi thẳng vào trong.
Trong phòng khách nhà Thẩm Hàm, có người đang ăn sáng – những gương mặt xa lạ: một cặp trung niên và một thiếu niên trạc tuổi Phạm Tiểu Tiểu.
Thiếu niên dường như bị bệnh, chân bó thạch cao, đi lại khó khăn. Phạm Nguyên chạm mặt họ. Ba ánh mắt nghi hoặc đồng loạt hướng về anh.
“Mày là ai?” Người phụ nữ đang ăn ngẩng đầu, cảnh giác nhìn anh. Phạm Nguyên hơi xấu hổ gãi tai, cúi chào lễ phép, cẩn thận hỏi: “Cho cháu hỏi, Thẩm Hàm đâu ạ? Cháu đến tìm cậu ấy.”
Nghe đến cái tên này, sắc mặt ba người đồng loạt thay đổi, vừa chán ghét vừa kiêng dè.Người đàn ông trung niên trên bàn cơm lộ vẻ khinh thường, cười lạnh: “Thẩm Hàm là ai? Tao không biết.”
Người phụ nữ không vui phụ họa: “Đi ra ngoài ngay. Đứa trẻ nhà ai mà vô lễ xông vào nhà người khác thế này.”
Phạm Nguyên: “Đây không phải nhà cậu ấy sao?”
“Ai nói là nhà nó? Đây là nhà tao.”
“…” Chủ nhà đã lên tiếng, Phạm Nguyên không dám ở lại, dù nghi hoặc nhưng vẫn xin lỗi, thất vọng định rời đi.
Chưa đi được hai bước, một giọng trầm thấp vang lên từ trên lầu: “Mấy người đúng là dám nói… Cái gì cũng dám nói ra, không sợ tự vác đá đập chân mình à.”
Ngay sau đó, giọng nói sắc bén ấy dịu xuống, nhẹ nhàng gọi: “Anh ơi… Em ở đây.” Phạm Nguyên sững sờ, quay lại ngẩng đầu nhìn. Thẩm Hàm đang tựa vào lan can, mỉm cười nhìn anh, ra hiệu bằng khẩu hình: “Bảo bối, qua đây.”
Phạm Nguyên chưa kịp phản ứng, thì người đàn ông trung niên – Ngụy Quốc Bình – ném đũa, đứng bật dậy, giận dữ quát: “Vác đá đập chân? Tao sợ mày chưa hiểu rõ! Chỗ này là địa bàn của ai!”
“Hử?” Thẩm Hàm chống cằm, buồn cười nhìn ông ta: “Lão già, cứ nói tiếp đi, tao nghe đây.”
“Ăn nói cho cẩn thận. Gọi tao là lão già? Mày thì là cái thá gì? Đây là nhà họ Ngụy, cho mày ở đây đã là con bé Kiều Kiều nhà tao rộng lượng lắm rồi. Đồ tạp chủng như mày đừng có không biết điều.”
“Tạp chủng?” Thẩm Hàm lẩm bẩm hai chữ này, cười nhạt. Lời nói lộ liễu đến mức Phạm Nguyên cũng khó chịu, nhưng hắn lại tỏ ra chẳng quan tâm.
Hắn nhẹ nhàng kích bác: “Ngụy Kiều Kiều với Thẩm Phu Sư chắc chưa đăng ký kết hôn đâu nhỉ?”
Ngụy Quốc Bình tức đến đỏ mặt, như muốn ăn tươi nuốt sống hắn: “Mày nói bậy! Con gái tao ở với hắn bao năm như vậy, sao có thể chưa đăng ký kết hôn được?!”
Người phụ nữ bên cạnh – Hứa Hồng Lan – hơi chột dạ, sợ Thẩm Hàm nói gì thêm khiến Ngụy Quốc Bình biết sự thật, vội cản ông ta: “Thôi thôi, đừng chấp nhặt với một thằng điên. Nó ấy à… giống hệt mẹ nó, điên điên khùng khùng.”
Nói rồi, bà ta thì thào: “Nghe Kiều Kiều nói, nó còn bị chẩn đoán bệnh tâm thần nữa, di truyền từ mẹ nó đấy.”
“Nó không bệnh.” Một giọng nói trong trẻo vang lên, cắt lời Hứa Hồng Lan.
Hứa Hồng Lan: “Mày nói gì?”
Phạm Nguyên tức đến run người: “Tôi nói! Nó không bệnh!”
Anh dừng lại, rồi nói tiếp: “Chú với cô đây cũng là người lớn rồi. Có gì nên nói, có gì không nên nói, trong lòng tự hiểu chứ? Hai người lớn mà nói về một đứa trẻ như vậy, không thấy quá đáng sao?”
Hứa Hồng Lan nhìn anh kỳ lạ, khinh thường: “Mày không phải người trong nhà này, mày quản được sao?”
“Xin lỗi…” Phạm Nguyên tức đến bật cười, buột miệng: “Tôi là anh trai nó, nên tôi là người trong nhà này. Mong cô chú ngậm miệng lại ngay.”
Mặt mấy người lúc trắng lúc đỏ, chủ yếu là không chấp nhận được việc bị một đứa trẻ quát mắng. Họ tức muốn hộc máu, định nói gì đó, thì Thẩm Hàm trên lầu cười tươi mở miệng: “Đúng vậy, anh ấy là người trong nhà này, cũng là người của em. Mọi thứ ở đây đều là của anh ấy, chỉ cần anh ấy muốn.”
Giọng cậu cực kỳ dịu dàng, ngượng ngùng nói: “Dĩ nhiên, mạng em cũng là của anh.”