Chương 69

Ba năm trước.

Ngụy Kiều Kiều lần đầu tiên gặp Thẩm Hàm là vào thời điểm Andy và Thẩm Phu Sư đang trong giai đoạn rạn nứt tình cảm. Khi ấy cô vừa mới tốt nghiệp, đi xin việc khắp nơi nhưng đều gặp khó khăn. Bất đắc dĩ, cô phải nhận công việc làm bảo mẫu tư nhân qua giới thiệu.

Người giới thiệu cô đến căn biệt thự này chính là bảo mẫu cũ. Người đó đã từ chức vì không chịu nổi cảnh bạo hành gia đình mà Thẩm Phu Sư gây ra với vợ con mình.

Dù biết đây chẳng khác gì đi vào hang hổ, Ngụy Kiều Kiều vẫn phải nhận việc, vì cô đang nợ nần chồng chất không còn lựa chọn nào khác. Thế là cô đành làm bảo mẫu cho con trai của Thẩm Phu Sư. Lúc ấy Thẩm Phu Sư vẫn chưa hoàn toàn mất hết nhân tính – ít nhất là đối xử với Thẩm Hàm còn khá hơn bây giờ, chưa đến mức bạo lực lạnh lùng.

Lần đầu gặp Thẩm Hàm, cô thấy cậu bé nhỏ thó đang ngồi co ro trong góc vườn ôm một con chó lông trắng xù, thì thầm trò chuyện với nó.

Ngụy Kiều Kiều cố gắng bắt chuyện với cậu bé, nhưng lần nào cũng thất bại.

Đứa trẻ này thật kỳ lạ. Nếu cô chủ động lại gần, cậu sẽ sợ hãi mà trốn đi. Nhưng nếu cô không chú ý đến cậu, cậu sẽ lén lút núp trong bóng tối quan sát cô.

Trong mắt Ngụy Kiều Kiều, Thẩm Hàm chẳng khác gì một con chuột già nhút nhát âm thầm và khó ưa.

Dù rất ghét cậu bé, nhưng vì tiền cô vẫn cố gắng chăm sóc cậu. Cô tự nhủ, chỉ cần làm đủ ba tháng lương cô sẽ rời khỏi nơi quái quỷ này và cả đứa trẻ kỳ lạ kia.

Nhưng chẳng bao lâu, suy nghĩ đó của cô hoàn toàn thay đổi.

Thẩm Phu Sư xuất hiện.

Người đàn ông mặc vest lịch lãm bước vào, gương mặt anh tuấn nhưng lạnh lùng như băng. Đôi mắt sắc bén lướt qua người khác khiến họ không tự chủ mà run sợ.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên, Ngụy Kiều Kiều đã xác định người đàn ông này nhất định phải thuộc về cô.

Thẩm Phu Sư hiếm khi về nhà đúng giờ. Thậm chí có những khoảng thời gian dài ông không về. Khi trở về ông thường say khướt, rất ít khi tỉnh táo.

Vì vậy mọi việc trong biệt thự, từ việc nhỏ như chuẩn bị bữa ăn cho Thẩm Hàm đến dọn dẹp đều do một tay Ngụy Kiều Kiều xử lý.

Nếu là người bảo mẫu khác, có lẽ họ đã sớm phàn nàn. Nhưng Ngụy Kiều Kiều lại không cảm thấy khổ cực. Trong lòng cô đã tự xem mình là chủ nhân của căn biệt thự này.

Chỉ cần Thẩm Phu Sư không có nhà, Ngụy Kiều Kiều liền lén lút vào phòng của ông và Andy. Cô thường biếи ŧɦái ngửi quần áo và đồ dùng cá nhân của Thẩm Phú Sư.

Thậm chí cô còn mặc những chiếc váy đắt tiền và giày cao gót của Andy, đứng trước gương tạo dáng quyến rũ tự thưởng thức bản thân.

Tất cả những hành động này đều bị Thẩm Hàm – cậu bé nhỏ nhắn, gầy gò, với đôi mắt đen đầy sợ hãi – nhìn thấy.

Ngụy Kiều Kiều nhanh chóng phát hiện ra cậu đang đứng núp sau cánh cửa. Cô cười lạnh lẽo kéo cậu bé vào phòng và nói.

“Nhóc con, em thấy chị mặc bộ này có đẹp không?”

Thẩm Hàm không đáp lời. Cậu chỉ ôm chặt con chó nhỏ trong tay im lặng nhìn cô, ánh mắt đầy cảnh giác.

Cô lại tiếp tục hỏi, giọng điệu mang chút châm chọc.

“Chị có giống mẹ em không?”

Nói rồi ánh mắt cô lướt về phía bức ảnh cưới của Andy và Thẩm Phu Sư treo trên tường. Trong bức ảnh Andy cười dịu dàng, ánh mắt như chứa cả trời yêu thương. Nhưng đối với Ngụy Kiều Kiều, những gì hiện lên trong mắt cô chỉ là sự ghen tị và căm ghét.

Cơ thể Ngụy Kiều Kiều rất chuẩn, mặc quần áo của Andy cũng vừa khít. Nhìn qua quả thực có vài phần quyến rũ.

Thẩm Hàm lắc đầu nhíu mày, rõ ràng không thích cảnh cô mặc đồ của Andy.

Thấy vậy Ngụy Kiều Kiều sầm mặt, giơ tay tát cậu một cái mạnh khiến cậu ngã xuống chiếc giường mềm mại. Cô hung dữ nói.

“Chị có điểm nào thua kém người đàn bà trong bức ảnh kia?”

Tiểu chủ nhân bị đánh, chú chó lông trắng xù liền nhảy xuống giường sủa liên tục, nhe răng trợn mắt định bảo vệ chủ nhân. Nhưng nó lập tức bị Ngụy Kiều Kiều giẫm lên móng vuốt bằng gót giày cao.

Chân con chó nhỏ nhanh chóng dính máu.

Ngụy Kiều Kiều ghê tởm “chậc” một tiếng, sợ máu làm bẩn sàn nhà định túm nó vứt đi.

Thẩm Hàm vội vàng nhảy xuống giường, ôm chặt chú chó nhỏ bị thương vào lòng đôi mắt hoảng loạn.

Nhìn dáng vẻ lo lắng của cậu bé, Ngụy Kiều Kiều không ra tay thêm. Cô chỉ sửa lại mái tóc xoăn của mình, cười lạnh lẽo hỏi cậu một lần nữa.

“Giữa chị và mẹ em, ai xinh đẹp hơn?”

Dù cô cười, nhưng giọng nói lại mang theo sự đe dọa rõ rệt.

Thẩm Hàm run lên, cúi đầu ôm chặt chú chó, không dám trả lời.

“Nói đi…” Ngụy Kiều Kiều trừng mắt rồi quay nhìn vào gương, cười mỉa mai.

“Nếu câu trả lời không làm chị hài lòng… tối nay chị sẽ nấu canh thịt chó cho em ăn.”

Nghe đến đó, cơ thể Thẩm Hàm run lên dữ dội. Sau cùng, cậu mới khó nhọc mở miệng.

Đây là lần đầu tiên sau cả tháng Ngụy Kiều Kiều nghe thấy tiếng của cậu bé. Giọng nói non nớt, nhưng khàn đặc như bị bóp nghẹt.

“Cô…”

“Cũng biết điều đấy.”

Khuôn mặt xinh đẹp của Ngụy Kiều Kiều trong gương lộ ra một nụ cười hài lòng.

Cô mỉm cười bước đến gần Thẩm Hàm, đôi mắt sáng đầy chờ đợi.

“Đến đây nào... nhóc con, gọi ta một tiếng mẹ nghe thử xem.”

Ngụy Kiều Kiều càng tiến đến gần, Thẩm Hàm trên giường càng run rẩy dữ dội. Có lẽ cậu sợ cô sẽ làm tổn thương mình nên ôm chặt con chó nhỏ, đứng dậy chuẩn bị chạy ra khỏi phòng.

“Chạy gì mà chạy? Chị đáng sợ lắm sao?”

Ngụy Kiều Kiều dễ dàng túm lấy cậu, hơn nữa còn giật lấy con chó nhỏ từ trong lòng cậu bé.

Con chó lông xù giãy giụa trong tay cô, tiếng rêи ɾỉ vang lớn hơn.

Thẩm Hàm sợ cô thực sự sẽ nấu chú chó nhỏ thành món ăn, cuối cùng không dám chống đối. Cậu cúi đầu nhỏ giọng, cẩn thận thốt ra một tiếng.

“Mẹ... mẹ ơi...”

“Ngoan lắm.” Ngụy Kiều Kiều hài lòng, ném chú chó nhỏ xuống đất vui vẻ bước đến bàn trang điểm của Andy. Không chút ngại ngùng, cô lấy cây son của Andy lên dùng.

“Nếu em đã nhận chị làm mẹ, vậy mẹ lấy vài món đồ của em gái Andy, chắc không quá đáng nhỉ?”

Nói rồi, cô vừa tô son, vừa sử dụng các món đồ trang điểm của Andy, môi nhấp nhẹ cười nham hiểm.

“Nhưng nhớ đấy, không được nói với ba em... Nếu không... chị sẽ đem chú chó nhỏ này hầm lên, bắt em ăn sạch từ thịt đến xương, không chừa mẩu nào đâu.”

Nghe vậy Thẩm Hàm chỉ biết cúi đầu, ngoan ngoãn gật gật không dám phản kháng.

Ngụy Kiều Kiều hài lòng bỏ đi.

Ban đầu, cô chỉ lén lút sử dụng đồ của Andy. Nhưng càng ở đây lâu cô càng không thỏa mãn, tham vọng ngày càng lớn toàn bộ suy nghĩ và kế hoạch đều tập trung vào Thẩm Phu Sư.

Hôm đó Thẩm Phu Sư trở về nhà trong tình trạng say khướt. Ngụy Kiều Kiều mặc một chiếc váy của Andy, trang điểm giống hệt cô ấy, thậm chí còn làm kiểu tóc tương tự.

Cô đuổi Thẩm Hàm ra khỏi phòng, nhốt cậu cùng chú chó nhỏ ngoài chuồng. Trước khi đóng cửa cô còn uy hϊếp.

“Không được vào.”

Đêm đó, trong phòng vọng ra tiếng thở dốc đầy mập mờ của Ngụy Kiều Kiều.

Thẩm Hàm ngồi bên ngoài ôm chú chó nhỏ ánh mắt u ám nhìn chằm chằm vào căn phòng, nơi ánh sáng đỏ ái muội không ngừng le lói.

Cả đêm cậu không hề nhúc nhích, cứ thế lạnh lùng nhìn, đôi mắt tràn đầy căm hận.

Kể từ hôm đó vì cảm giác tội lỗi, cậu không bao giờ gọi Andy là mẹ thêm một lần nào nữa.

Tại đại sảnh.

“Có chuyện gì vậy?”

Ngoài cửa, hai người vội vã bước vào, là một cặp vợ chồng trung niên. Dù tuổi đã không còn trẻ, họ vẫn cố gắng trang điểm lộng lẫy, xa hoa.

Nhìn thấy Ngụy Dương Dương nằm trên mặt đất, người phụ nữ hốt hoảng chạy đến. Thấy vết máu loang lổ bà lập tức bật khóc.

“Chuyện gì xảy ra thế này? ”

Ngụy Kiều Kiều ôm lấy Ngụy Dương Dương với đôi mắt đỏ hoe. Đứa em trai duy nhất của cô, vốn được cưng chiều không nỡ trách mắng nay lại nay lại bị Thẩm Hàm đánh ra thành như vậy. Trong lòng cô vừa giận vừa tức.

Cô trừng mắt phẫn nộ nhìn Thẩm Hàm đang đứng trên cầu thang, quát lớn.

“Thằng điên này! Tin hay không tôi sẽ gọi cho ba cậu để ông ấy về đánh chết cậu!”

Thẩm Hàm thản nhiên giơ tay lên, cười lạnh.

“Tuỳ ”

Người đàn ông bình tĩnh vỗ vai Ngụy Kiều Kiều, khuyên.

“Kiều Kiều, đừng nói gì nữa… Mau đưa Dương Dương đến bệnh viện đi!”

“Được…” Ngụy Kiều Kiều gật đầu liên tục, ra hiệu cho vệ sĩ nâng Ngụy Dương Dương ra ngoài. Trước khi đi, cô không quên quay lại cảnh cáo Thẩm Hàm.

“Cậu chờ đấy, tối nay tôi sẽ tính sổ với cậu!”

Cả đám người rời đi, căn biệt thự lại chìm vào sự yên tĩnh.

Thẩm Hàm không biểu lộ cảm xúc, hút xong điếu thuốc trên tay, ngước nhìn lên trần nhà ngẩn ngơ một lúc rồi thì thầm.

“Mới ba tiếng thôi sao?”

Trong phòng Phạm Nguyên.

Lúc này Phạm Nguyên đang làm bài tập thì bỗng nhiên hắt xì một cái, khiến mọi ý tưởng vừa nghĩ ra đều bay biến. Anh dụi mắt, chuẩn bị viết lại thì nghe tiếng gõ cửa sổ.

Anh đứng dậy mở cửa sổ, thấy Thẩm Hàm đang ngồi dựa vào khung cửa, đôi mắt lấp lánh nhìn anh và mỉm cười.

“Anh, em đến rồi.”

Phạm Nguyên sững lại, mặt hơi đỏ lên.

“Không phải em nói mai mới gặp sao?”

“Nhớ anh… Người em thấy khó chịu lắm, không chờ nổi đến ngày mai.”

Thẩm Hàm nhẹ nhàng nhảy qua cửa sổ, chẳng thèm hỏi ý kiến Phạm Nguyên, như một con mèo uyển chuyển bước vào phòng.

“Này… Em làm gì thế?” Phạm Nguyên sợ hãi đứng bật dậy, đỏ mặt dựa vào bàn học nhìn Thẩm Hàm đang tiến lại gần.

“Em làm gì à?” Thẩm Hàm đặt hai tay lên bàn, giam anh trong không gian hẹp, đôi mắt sáng rực nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Phạm Nguyên, giọng nói khàn khàn.

“Anh không nhớ em sao? Chúng ta xa nhau tận ba tiếng rồi.”

“Muốn được anh hôn.” Thẩm Hàm cười khẽ, đôi môi khẽ chạm vào môi Phạm Nguyên, thì thầm.

“Hôn ngay đây này.”

Phạm Nguyên vội đẩy Thẩm Hàm ra, bối rối nói.

“Đừng làm vậy… Ba mẹ anh đang ở ngoài kia!”

“Thì càng tốt.” Thẩm Hàm cười nhếch mép. Thấy Phạm Nguyên chần chừ không phản ứng hắn cúi xuống hôn anh nụ hôn vừa dịu dàng vừa mãnh liệt. Trong khi hôn cậu thủ thỉ.

“Anh phải cưới em. Ba mẹ anh cũng sẽ là ba mẹ em… Cứ nói thẳng với họ là xong.”

“Em… đang nghĩ cái quái gì thế?” Phạm Nguyên bị hôn đến mức thở không nổi, mắt mờ nước run rẩy nói.

“Em đã nghĩ kỹ chưa?”

“Dù sao sớm muộn họ cũng sẽ biết thôi.” Thẩm Hàm cười khẽ, tiếp tục hôn từ môi xuống cổ Phạm Nguyên. Sự dịu dàng lẫn táo bạo của hắn khiến Phạm Nguyên không thể chống cự, chỉ biết nắm chặt góc bàn, mặt đỏ bừng thở gấp.

“Không được… Ba mẹ anh sẽ không đồng ý…” Phạm Nguyên lúng túng thì thầm.

“Tại sao lại không đồng ý?” Thẩm Hàm ngẩng đầu lên, đôi mắt tràn đầy si mê nhìn anh.

“Họ phải vui mới đúng chứ. Chúng ta yêu nhau mà.”

“Em thật sự không hiểu hay giả vờ không hiểu?” Phạm Nguyên bất lực đẩy Thẩm Hàm ra, vội dùng tay che vết đỏ trên cổ.

“Đồng tính luyến ái… không được pháp luật công nhận. Hơn nữa, nhiều người không thể chấp nhận. Không chỉ gia đình anh, mà cả gia đình em cũng vậy.”

“Chuyện đó liên quan gì đến em?” Thẩm Hàm ngồi thẳng người, nắm chặt vai Phạm Nguyên giọng nói đầy kích động.

“Chúng ta ở bên nhau là đủ. Những người khác kệ họ. Em chỉ cần anh thôi, chẳng lẽ anh không muốn sao?”

“Em…!” Phạm Nguyên tức giận đến mức đứng bật dậy, lớn tiếng quát.

“Em nghĩ anh dễ dãi quá phải không? Muốn làm gì thì làm, muốn nói gì thì nói à?”

“Anh nghĩ em sai chỗ nào?” Thẩm Hàm cũng nhíu mày, giọng đầy vẻ không hài lòng.

“Em không làm gì sai. Người khác không thích em thì liên quan gì đến em? Sao anh lại trút giận lên em?”

Phạm Nguyên tức đến l*иg ngực phập phồng, nổi giận hét lớn.

“Em im ngay cho tôi!”

Thẩm Hàm sững người, ánh mắt lộ rõ vẻ thất vọng. Hắn cúi đầu không nói thêm câu nào.

Lúc này cửa phòng bất ngờ bật mở.

Cả hai giật mình quay lại, đồng loạt nhìn lên.

Lục Khỉ mặc chiếc tạp dề đầy dầu mỡ ngơ ngác đứng ở cửa. Nhìn Thẩm Hàm, rồi lại nhìn sang Phạm Nguyên với ánh mắt hoảng loạn, cuối cùng lên tiếng hỏi.

“A Nguyên? Đây là con nhà ai thế?”