Chương 20:

Thời gian cứ vậy mà trôi qua, Tưởng Niên vẫn luôn trong trạng thái sốt cao. Cho dù bác sĩ đã chuyền nước, sử dụng các biện pháp giảm nhiệt nhưng cơn sốt vẫn không có dấu hiệu thuyên giảm.

Mặc dù ông đã gặp biết bao nhiêu trường hợp nghiêm trọng nhưng chưa lúc nào hành nghề mà ông lại bối rối như vậy.

Hạ Tần muốn ngay lập tức người kia khỏe lại, nhưng vẫn đề là ông không làm được. Ông vẫn quý cái mạng già này lắm. Mặc dù chỉ là cảm sốt thường thấy nhưng với áp lực của mấy tên xã hội đen bên cạnh lại có cảm giác như bệnh nan y sắp chết.

Nếu không chữa được chắc là định diệt ông luôn mất. Người thì vẫn không tỉnh làm sao trách ông được.

‘Haiz chắc nghỉ hưu sớm quá.’

***

Bây giờ trong phòng chỉ con lại mỗi Hạ Tần, hắn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đau khổ đầy mồ hôi như đang chịu đựng 1 nỗi đau khủng khϊếp.

Mới sáng nay thôi vẫn còn bình thường giờ lại thành như này. Quá yếu ớt.

Mặc dù có chút đói nhưng hắn cũng không đến nỗi bòn rút của người bị bệnh. Không ăn 1 lần cũng chả sao.

Hạ Tần xoay người muốn đi về phòng nhưng đến lúc chạm đến tay nắm cửa thì hắn hơi ngưng lại suy nghĩ, động tác cũng chuyển lại thành khóa chốt.

Nhìn về phía Tưởng Niên một lần nữa rối đi vào phòng tắm. Trong này mặc dù không tiện nghi như phòng của hắn nhưng cũng đủ dùng.

Phòng tắm bật đèn sáng trưng phát ra từng tiếng nước chảy diu nhẹ, không vội vàng nhưng cũng không chậm chạp.

Khoảng chừng 10 phút sau Hạ Tần bước ra khỏi phòng tắm với làn khói bao quanh. Nhưng hạt nước vẫn còn đọng lại trên tóc trên tóc giống như sương đọng lại Bình thường hắn không có thói quen sấy tóc. Hôm nay cũng vậy, tùy tiện lau khô mấy cái rồi dừng lại.

Trong phòng tắm này tất nhiên không có quần áo cho Hạ Tần thay nên hắn chỉ khoác 1 chiếc áo choàng tắm với chiếc day buộc ngang hông làm lộ ra các đường nét xinh đẹp như ẩn như hiện.

Nhìn người kia yên lặng nằm tại nơi mà lúc hắn đi vẫn không dịch chuyển tâm tình hắn có chút hài lòng.

Bất giác tay hắn lại đặt lên lông mày thanh tú, cuối cùng không kìm được mà vuốt ve nó. Xúc cảm trên đầu ngón tay rất tốt.

Thuận theo các đường nét trên khuôn mặt Hạ Tần sờ nắn các ngũ quan trên mặt cậu. Thật ra các bộ phận trên mặt Tưởng Niên không tính là xuất xắc hay gì cả.

Nhưng khi gộp tất cả chúng lại đắp lên mặt Tưởng Niên thì chút lại mang đến cảm giác hoàn toàn khác. Chúng tạo nên cảm giác hòa hợp đến bất ngờ. Hoặc có lẽ 1 lý do nữa đó chính là khí chất đi.

Đột nhiên lòng bàn tay cảm giác hơi rung rung nhè nhẹ. Trong mê man Tưởng Niên lại vô thức thân cận với hắn hơn.

Hạ Tần biết là hắn có chút tình cảm nhen nhóm trong lòng đối với người vừa mới gặp được mấy ngày này. Không giống hắn bình thường chút nào.

Hắn không biết mình có thích người đồng giới hay không, cũng chưa bao giờ tiến tới mối quan hệ yêu đương nghiêm túc. Khi còn đi học có vài cô nàng thành công ngồi vào cái ghế bạn gái của hắn. Những cô gái đó thật ra cũng chỉ giống như trên danh nghĩa, còn lại chẳng có gì.

Nhưng không vì thế mà hắn phủ nhận cảm giác của mình. Trong lòng đã vốn rõ ràng, hắn không phải là không biết bản thân muốn gì. "Nếu thích thì là thích tại sao phải vòng vo chứ."

Thực ra cũng không có cảm giác gì mấy, chỉ là muốn thử xem như nào. Nhưng thật sự đối với Hạ Tần có cũng được không có cũng chẳng sao.

Lúc đó đồng ý với những người con gái kia cũng là xuất phát từ lòng hiếu kỳ với những gì người khác theo đuổi thôi. Sau khi đã trải qua rồi thì Hạ Tần rút ra rằng: ‘Chẳng có gì đặc biệt."

Nhưng bây giờ cái sự tò mò ấy lại bắt đầu 1 lần nữa. Hắn muốn thử.