Chương 208

hắn và giáo chủ cùng nhau phát hiện ra thứ này, những thuốc dẫn này đều chỉ là một vài cục thịt có hình dạng kỳ quái đơn thuần mà thôi, tuy nhìn rất kỳ lạ, nhưng thật ra mức độ nguy hiểm không cao.

Nhưng bây giờ theo số lượng Phật Di Lặc được chế tạo ngày càng nhiều, số lần sử dụng thuốc dẫn ngày càng thường xuyên, thuốc dẫn đã ngày càng trở nên đáng sợ.

Đáng sợ đến mức phó giáo chủ luôn gặp ác mộng.

Trong mơ tất cả bọn họ đều biến thành thức ăn của thuốc dẫn, bị thuốc dẫn hút cạn cả não tủy, ngay cả cặn xương cũng bị thuốc dẫn nghiền nát ra.

Mà bọn họ chỉ có thể kêu thảm thiết trơ mắt nhìn bản thân bị thuốc dẫn nuốt chửng.

Nếu không dừng tay nữa, chỉ sợ cơn ác mộng này rất nhanh sẽ thành sự thật.

Phó giáo chủ càng nghĩ càng sợ, hắn liên tục lau mồ hôi lạnh trên trán, thật sự không thể bình tĩnh nổi.

Hắn nghĩ hay là đến đây thôi đi.

Dù sao thì số tiền kiếm được cũng đủ nhiều rồi, đủ cho hắn dưỡng già rồi.

Nhưng Di Lặc giáo phái đã phát triển quá lớn, bây giờ hắn thu tay thì phải ăn nói thế nào với giáo chủ.

Hơn nữa những thuộc hạ khác nếu như phát hiện ra sự rút lui của hắn, chỉ sợ cũng sẽ phát hiện ra đầu mối.

Lỡ như bị người ta phát hiện ra mình ngoài mạnh trong yếu, vậy thì hắn có thể sẽ chuốc lấy một thân phiền phức.

Dù sao trong khoảng thời gian đảm nhiệm phó giáo chủ Di Lặc giáo, hắn cũng không ít lần làm mưa làm gió ở Mã Trấn, rất ngông cuồng một phen, gây thù chuốc oán không ít.

Chẳng lẽ còn phải giống như lúc trẻ mà bỏ chạy hay sao, bên ngoài xã hội ngày càng loạn, không bằng ở Mã Trấn yên bình này.

Hắn cũng lớn tuổi rồi, không chịu được giằng xé nữa.

Phó giáo chủ nghĩ đến đây, không khỏi bắt đầu có chút hối hận về sự tham lam không đáy của mình.

Có lẽ lúc ban đầu lấy thuốc dẫn này kiếm chút của ngoài thì nên dừng tay rồi, không nên đợi đến bây giờ tình thế tiến thoái lưỡng nan mới nghĩ đến chuyện dừng lại.

Ngay lúc phó giáo chủ đang tự trách mình, sau lưng hắn đột nhiên vang lên tiếng bước chân.

"Sao mà chậm thế! Các ngươi làm ăn kiểu gì vậy! Không phải nói hôm nay trời chưa sáng là phải mang đồ đến nhanh rồi sao!"

Phó giáo chủ sau khi nghe thấy tiếng động thì phản ứng đầu tiên chính là nổi trận lôi đình.

Hắn cũng đợi đến mức sắp sợ chết rồi.

Nếu như đưa đến sớm hơn một chút, cũng sẽ không dọa hắn thành như vậy, mấy tên thuộc hạ không làm nên trò trống gì này thật sự là suýt chút nữa thì hỏng việc lớn.

Trước đây thuốc dẫn không đói nhanh như vậy, mấy người này chậm trễ một chút cũng không sao, nhưng bây giờ không giống như trước đây nữa rồi, thuốc dẫn không chịu được đói nữa.

Đói đến mức sẽ càng ngày càng trở nên hung bạo, giống như bây giờ vậy.

Phó giáo chủ kéo lê thân hình nặng trịch từ trên bồ đoàn đứng dậy, vẻ mặt vẫn mang theo sợ hãi chưa tan, miệng vẫn không buông tha trách mắng những thuộc hạ đến muộn: "Mau lên mang đồ ra đây, mau cho thuốc dẫn ăn! Nhanh lên!"

Thuốc dẫn đang dần trở nên xấu đi.