Chương 33: Hối hận

Sau trận máu đổ trên núi, Hàn Ân về lại thành phố lúc nửa đêm. Ánh đèn đường quét lướt qua gương mặt hắn, đổ bóng dài lên bậc cầu thang cũ kỹ của căn nhà nằm sâu trong một con hẻm vắng. Trên tay là hộp cơm gà còn nóng, mùi thơm ngậy của nước mắm và tiêu tỏi cứ len lỏi quanh mũi, khiến người ta tưởng chừng cuộc sống này vẫn còn có thể dịu dàng.

Hắn mở cửa phòng, nghĩ bụng rằng người kia – thiếu niên cố chấp tên Quốc Thanh – vẫn sẽ quay lưng ra cửa sổ như mọi ngày, đôi mắt mơ màng, chẳng thèm để ý đến tiếng động sau lưng.

“Anh về rồi đây.” – Hắn cất tiếng, giọng khàn hơn bình thường, vì đã hét quá nhiều đêm nay.

Không có tiếng đáp.

Căn phòng tối đen, chỉ có ánh đèn đường lùa qua khe cửa sổ tạo thành một vệt sáng mờ nhạt trên nền gạch cũ. Hắn nheo mắt, bước vào trong.

Và hắn đứng sững lại.

Quốc Thanh nằm co quắp trên chiếc giường nhỏ, tấm chăn vắt qua người một cách cẩu thả. Gương mặt cậu đỏ bừng như sắp bốc cháy, mồ hôi đầm đìa. Cổ tay bầm tím, môi khô nứt, hai gò má hằn lên những vết tím xanh lấm tấm như hoa độc nở ngược dưới da.

Hàn Ân buông hộp cơm, tiếng rơi lạch cạch vang lên trong căn phòng yên tĩnh như tiếng búa giáng.

“Quốc Thanh?” – Hắn bước nhanh tới, đưa tay chạm vào trán cậu.

Nóng.

Nóng khủng khϊếp.

Như thể cả cơ thể đang bị đốt từ bên trong.

Quốc Thanh khẽ rên, mí mắt giật nhẹ rồi lại chìm vào mê man.

Hàn Ân cảm thấy ngực mình siết lại. Không phải vì giận dữ – mà là sợ hãi. Lần đầu tiên sau nhiều năm, hắn cảm thấy tay mình run khi bế ai đó lên.

Căn phòng nhỏ nồng mùi mồ hôi, thuốc sát trùng và mùi máu khô len lỏi đâu đó dưới lớp áo mỏng. Hàn Ân ngồi đó, đôi mắt đỏ hoe, nhìn bàn tay mình — chính bàn tay đó vài tiếng trước còn siết chặt dây thắt lưng, vung xuống tấm lưng gầy của cậu thiếu niên không một lần phản kháng.

Hắn đã kéo Quốc Thanh lên tầng cao nhất của tòa nhà, gió l*иg lộng và lạnh buốt, còn cậu thì chỉ biết bấu lấy cánh tay hắn, miệng không ngừng gọi:

“Đừng làm vậy, Hàn Ân… xin anh…”

Tiếng van xin ấy vẫn còn văng vẳng trong đầu hắn.

Nhưng lúc đó hắn điên thật rồi.

Điên vì ánh mắt né tránh, vì cái im lặng của Quốc Thanh khi hắn thổ lộ tình cảm.

Điên vì nghĩ cậu không cần hắn.

Điên tới mức hắn đánh cậu — từng roi, từng roi rít qua da thịt — chỉ để trút hết cơn phẫn nộ đang bóp nghẹt tim mình.

Và rồi, hắn bỏ đi. Hắn cần gϊếŧ ai đó, để đổ hết tội lỗi lên họ. Để chứng minh rằng mình còn kiểm soát được mọi thứ, trừ trái tim của một thiếu niên câm lặng kia.

Bây giờ trở về, trước mặt hắn là một thân thể sốt hầm hập, mồ hôi đẫm lưng áo, những vết bầm tím lan đến tận cổ tay, như mực tàu thấm vào giấy không thể rửa sạch.

Hàn Ân đưa tay sờ trán cậu lần nữa. Vẫn nóng.

Cậu rên khẽ, khóe môi khô khốc mấp máy:

“…Hàn Ân…”

Chỉ một tiếng gọi đó, như đâm xuyên vào ngực hắn.

Hắn cúi đầu, thì thầm:

“Xin lỗi…”

Lần đầu tiên, giọng hắn run.

Không phải vì giận, mà vì sợ.

Sợ rằng nếu đêm nay cậu không tỉnh lại… thì có lẽ cả đời này, hắn cũng không bao giờ dám yêu ai nữa.

Quốc Thanh không tỉnh, nhưng những tiếng nấc khe khẽ đã bắt đầu thoát ra từ cổ họng khô rát. Cậu rấm rứt khóc trong cơn mê sảng, thân thể run lên từng đợt, những ngón tay gầy guộc bỗng siết chặt lấy bàn tay Hàn Ân như thể đó là thứ duy nhất còn tồn tại để cậu bấu víu.

Trái tim Hàn Ân lại run lên.

Hắn không chịu nổi nữa.

Hắn lập tức đứng dậy, giật phăng chiếc áo sơ mi dính đầy vết máu và khói thuốc, ném xuống sàn. Trên lưng hắn còn vương mùi bùn đất và thuốc súng từ trận tàn sát ban nãy, nhưng tất cả đều không quan trọng bằng thiếu niên trước mặt — người mà hắn đã tự tay đẩy vào cơn sốt này.

Không suy nghĩ thêm, Hàn Ân cúi người xuống, nhẹ nhàng bế Quốc Thanh vào lòng, để tấm lưng đầy thương tích của cậu áp vào l*иg ngực trần nóng ấm của mình. Bàn tay to lớn của hắn siết nhẹ lấy cậu, như sợ nếu buông ra thì người này sẽ tan biến.

Hắn không biết làm gì khác ngoài việc dùng thân nhiệt của mình để ổn định cơn sốt, để thay lời xin lỗi chưa kịp nói.

“Thanh à… đừng sốt nữa…” – Hắn khẽ gọi, đầu dụi vào mái tóc ướt đẫm mồ hôi của cậu.

“Em tỉnh dậy đi… anh biết sai rồi. Lần này thật sự sai rồi…”

Mùi máu và nước mắt quyện vào nhau, nồng đến nghẹt thở. Ngoài trời bắt đầu mưa, tiếng tí tách rơi trên mái tôn như nhịp đập rối loạn trong l*иg ngực hắn.

Căn phòng lạnh.

Người trong lòng hắn nóng.

Còn Hàn Ân, thì chỉ thấy bản thân mình đang tan ra từng chút một.