Trong lòng hận đến nghiến răng, nhưng ngoài miệng Dư Lượng vẫn phải nhẫn nhịn: “Đúng vậy, em vốn không thích mấy thứ đó. Cậu cứ giữ lại mà dùng.”
Cha Cố nghe vậy thì gật đầu: “Ừ, thế cũng được.”
Anh Dư cố ép mình bỏ qua chiếc đồng hồ, nhanh chóng lấy lại tinh thần, tiếp tục trò chuyện cùng cha Cố.
Hai người nói đến chuyện học hành.
Nhân cơ hội này, anh Dư than thở: “Mấy hôm trước bà nội còn bảo muốn bế chắt. Nhưng con thì đến bạn gái cũng chưa có. Thật ra mấy năm nay con chỉ tập trung vào việc học, sự nghiệp cũng chưa có gì, mà con gái bây giờ lại kén chọn, chắc chẳng ai để mắt đến con đâu.”
Cha Cố thở dài: “Giới trẻ bây giờ thường kết hôn muộn, không chỉ con, ngay cả Cố Lâm đến giờ cũng chưa có bạn gái.”
Cố Húc Chu nghe vậy liền chen vào: “Ba, anh con bận rộn giúp ba xử lý công việc công ty, ngày nào cũng quay như chong chóng thì làm gì có thời gian yêu đương. Với lại không phải anh không có người để ý đâu, mới hôm trước còn có một nữ sinh đỏ mặt xin số liên lạc của anh. Ba, đừng có qua cầu rút ván chứ, không thể nói kiểu như anh chẳng ai để mắt được.”
Nói xong, cậu cố tình liếc nhìn Dư Lượng.
Anh ta chẳng có gì nổi bật, trong khi lại lòng tự tôn cao ngất. Nghe Cố Húc Chu nói thế, lập tức hiểu ra ẩn ý bên trong: “Anh con quá ưu tú nên mới không có thời gian yêu đương, khác hẳn với loại chẳng ai thèm để ý như anh.”
Ngực anh ta nghẹn lại, cảm giác ấm ức dâng trào.
Bị so sánh trước mặt mọi người chẳng khác nào bị xát muối vào lòng tự trọng, thế nhưng càng cay đắng hơn là anh ta không cách nào phản bác - bởi ngay cả một ngón tay của Cố Lâm thôi, anh ta cũng chẳng sánh bằng.
Cha Cố vốn luôn tự hào về hai đứa con trai. Nghe vậy thì cười ha hả: “Đúng thế, con trai ta xuất sắc như vậy, làm gì có chuyện không ai để ý. Có lẽ ta phải giảm bớt công việc cho nó, kẻo già rồi vẫn chẳng được bế cháu trai thì buồn lắm.”
Nghe đến hai chữ “tôn tử”, Cố Lâm lập tức đau đầu, vội nói: “Ba, con giờ chỉ muốn tập trung vào sự nghiệp, chưa tính đến chuyện kết hôn sinh con.”
Từ đầu đến cuối, Dư Lượng – người ngoài duy nhất ở đây – chẳng chen được câu nào.
Sắc mặt anh ta xanh mét.
Cố Húc Chu cũng không rõ vì sao, hôm nay cậu lại liên tiếp chọc giận anh ta đến hai lần.
Ánh mắt anh ta lướt qua căn biệt thự xa hoa được trang trí lộng lẫy, trong lòng đầy oán hận:
Của cải nhà họ Cố sớm muộn gì cũng thuộc về mình. Đến lúc đó, mình nhất định sẽ giẫm lên bọn họ dưới chân!