Nghe những lời đó, bà nội Cố xúc động rơi lệ. Thấy chị gái sống cảnh khốn khó, lại ở nơi núi cao heo hút, giao thông cách trở, thiếu thốn đủ bề, con cái còn bỏ học giữa chừng, bà liền ngỏ ý muốn đón chị và cả gia đình vào thành phố sống.
sau khi chuyển vào thành phố, nhờ sự chu cấp của bà nội Cố mà nhà họ Dư có cuộc sống mà bản thân chưa từng dám mơ tới. Tình cảm chị em cũng rất tốt đẹp. Đến khi bà nội Cố qua đời, bà nội nhà họ Dư đã khóc đến mức ngất lịm.
Trước đây, Cố Húc Chu cũng tin rằng sự thật chỉ đơn giản như vậy - cho đến khi giấc mơ mang đến cho cậu một phiên bản khác.
Hóa ra năm đó, bà nội không phải tự đi lạc mà chính vì gia đình chê bà là con gái nên đã bán cho bọn buôn người. Bà nội nhà họ Dư đã đem tiền bán em gái tiêu xài mua quần áo mới, ăn thịt, vui sướиɠ vô cùng, chẳng hề bận tâm đứa em bị bán đi sống chết thế nào.
Chỉ vì thấy bà nội Cố ăn mặc sang trọng, sống cuộc đời sung túc, bà ta liền đoán rằng em gái có tiền. Vì muốn bám víu nên mới cố tình bày trò diễn kịch, những lời kể khi xưa chỉ toàn bịa đặt. Nếu không phải bà nội xuất hiện, e rằng bà ta cũng chẳng còn nhớ mình từng có một đứa em.
Sau khi vào thành phố, nhìn thấy em gái được hưởng hạnh phúc tuổi già, bà ta ghen tức đến đỏ cả mắt, lòng dạ méo mó.
Dựa vào đâu mà mình phải chịu khổ ở núi sâu bao năm trời, còn em gái thì lại được sống an nhàn, viên mãn...
Ngày bà nội Cố qua đời, ngoài mặt bà ta khóc lóc thảm thiết nhưng nửa đêm lại cười trong bóng tối.
Bao năm qua bà ta hút máu nhà họ Cố vẫn chưa thấy đủ, còn mơ mộng thôn tính cả Cố Thị.
Về sau, cha Cố đầu tư thất bại chính là do bà ta sai khiến Dư Lượng giở trò sau lưng.
Đáng hận hơn nữa, bị ma quỷ ám ảnh thế nào mà Dư Lượng đã đẩy cha Cố ngã xuống cầu thang. Cha Cố va đầu, máu chảy lênh láng nhưng vẫn chưa hôn mê.
Thế mà Dư Lượng không những không cứu, còn hất tay ông ra, bỏ mặc ông giãy giụa trong tuyệt vọng rồi lạnh lùng bỏ đi.
Trong bóng đêm, một người cha gắng gượng chịu đựng cơn đau, chờ đợi cái chết cận kề - phải tuyệt vọng đến nhường nào!
Trong lúc suy nghĩ của Cố Húc Chu còn đang rối bời, Dư Lượng đã mang đồ đến.
Cố Húc Chu nhìn người đàn ông đeo kính trước mặt, anh ta có diện mạo bình thường, trông có vẻ thật thà. Khóe miệng cậu cong lên, để lộ một nụ cười châm biếm.