Chương 6

Cha Cố thấy Cố Húc Chu không tỏ vẻ chịu thiệt, bèn nhẹ nhõm thở ra, nói: “Giấc mơ và hiện thực vốn trái ngược, đừng lo. Chuyện trong mơ sẽ không bao giờ xảy ra.”

Cố Húc Chu gật đầu thật mạnh.

Cậu tuyệt đối sẽ không để những chuyện trong mơ thành sự thật, càng sẽ không bao giờ để người nhà họ Dư và Ngô Vũ làm hại anh trai hay cha mình, dù chỉ một chút!

Sau bữa cơm, Cố Húc Chu nhận ra cha không về thư phòng như thường lệ mà ngồi ở phòng khách xem tin tức kinh tế tài chính.

Cậu bèn lên tiếng hỏi thắc mắc.

Cha Cố đáp: “Anh Dư của con nói tối nay muốn đến gặp cha, nên cha ngồi ở phòng khách chờ cậu ta.”

“Anh Dư?”

Cha Cố hơi ngạc nhiên, liếc cậu một cái: “Chính là Dư Lượng đó.”

Dư Lượng...

Trước mắt Cố Húc Chu bỗng lóe lên vài hình ảnh rời rạc - cha ngã trong vũng máu, gương mặt đầy đau đớn, còn Dư Lượng thì dửng dưng quay lưng bỏ đi, chẳng hề áy náy.

Những hình ảnh đó khiến l*иg ngực Cố Húc Chu phập phồng dữ dội, cậu siết chặt nắm tay, trong lòng đầy phẫn hận.

Phải nói rằng, quan hệ giữa nhà họ Cố và nhà họ Dư thật sự rắc rối khó lường.

Bà nội Cố Húc Chu từ nhỏ đã lớn lên trong cô nhi viện.

Tuy cuộc đời nhiều thăng trầm, nhưng bà có tính cách kiên cường, tự nỗ lực thi đỗ đại học. Sau đó bà gặp ông nội, hai người cùng nhau gây dựng nên tập đoàn Cố Thị.

Nửa đời vất vả, họ cùng nhau vượt qua bao khó khăn, cuối cùng cũng an ổn giao lại Cố Thị cho cha Cố quản lý.

Tuổi già, con người thường thích nhớ về quá khứ. Trong lòng bà nội cũng luôn mang theo niềm mong mỏi “lá rụng về cội”. Sau nhiều năm tìm kiếm, bà cuối cùng cũng tìm được gia đình ruột thịt của mình - chính là nhà họ Dư.

Khi ấy, nhà họ Dư chỉ còn lại bà nội nhà họ Dư. Vừa gặp mặt, bà đã ôm chầm lấy bà nội Cố khóc nức nở, nói rằng bao năm nay vẫn luôn nhớ nhung đứa em gái bị lạc lúc nhỏ. Bà ta còn kể rằng thường mơ thấy bà nội Cố, mỗi lần trong mơ em gái gặp chuyện không hay, bà ta đều khóc mà tỉnh dậy.

Bà nội nhà họ Dư còn dẫn bà đến phần mộ tổ tiên, kể rằng sau khi em gái thất lạc, mẹ họ tự trách và thương nhớ không nguôi. Bà ấy khóc suốt ngày, đến mức thân thể suy sụp, nằm liệt giường, lúc sắp qua đời vẫn vô thức gọi tên em gái.

Trong tiếng khóc xen lẫn nghẹn ngào, bà nội nhà họ Dư nói rằng nay em gái đã trở về, coi như đã hoàn thành tâm nguyện của mẹ, sau này xuống suối vàng cũng có thể đoàn tụ.