Cha cậu bị người nhà họ Dư đẩy xuống cầu thang nên mới bị trúng gió liệt nửa người. Vì sau đó cha mất ý thức, không nói được nên không thể vạch mặt được người nhà họ Dư.
Tên tài xế đâm chết anh trai cậu rồi bỏ trốn chính là Ngô Vũ. Hôm đó, Ngô Vũ đến phòng trọ rẻ tiền của họ là để kí©h thí©ɧ cha, cha mất hết động lực sống cũng là vì Ngô Vũ.
Tự hỏi lại, bọn họ chưa từng làm điều gì có lỗi với nhà họ Dư và Ngô Vũ, ngược lại còn hết lòng hết dạ đối đãi chân thành với bọn họ, nhưng cha và anh trai lại phải chịu kết cục như vậy.
Nếu có thể cho cậu thêm một cơ hội nữa, cậu nhất định sẽ vạch trần bộ mặt thật của nhà họ Dư và Ngô Vũ, trả lại hết tất cả những tủi nhục và đau khổ mà bọn họ đã gây ra!
...
Cố Húc Chu đột ngột mở mắt, thở hổn hển nhìn xung quanh.
Mọi thứ xung quanh đều rất quen thuộc - đây là phòng của cậu.
Nhưng chẳng phải biệt thự của nhà cậu đã bị bán đấu giá rồi sao?
"Hoa hồng đẹp quá, lão Điền, ông biết cách chăm hoa thật đấy..."
Một giọng nói quen thuộc truyền vào tai, Cố Húc Chu như bị sét đánh trúng, thân thể cứng đờ, đầu óc gần như trống rỗng.
Đây là giọng của cha!
Cậu đột ngột lao đến bên cửa sổ, cúi đầu nhìn thấy cha đang trò chuyện với một người, anh trai cậu đứng bên cạnh, thỉnh thoảng cười nói vài câu.
Cố Húc Chu ngây người chừng mười mấy giây, sau đó hung hăng véo mình một cái.
Đau đến mức nước mắt cậu sắp trào ra. Tất cả những gì diễn ra trước mắt đều là thật, cậu thật sự có cơ hội làm lại lần nữa!
Cố Húc Chu chạy như bay xuống lầu, đột ngột đẩy cửa ra.
Cậu nhìn cha và anh trai đang đứng sờ sờ trước mặt, sống mũi cay cay, hốc mắt nóng lên, nước mắt chực trào ra.
Cha Cố Húc Chu thấy cậu đứng ở cửa, cười nói: "Chu Chu cũng đến đây xem chậu cảnh mới mua của cha này."
Cố Húc Chu gật đầu, nghẹn ngào nói: "Vâng ạ."
Anh trai nhận thấy Cố Húc Chu có gì đó không đúng, ân cần hỏi: "Chu Chu, em sao vậy, sao mắt lại đỏ hoe thế kia?"
Cha vừa nghe thấy vậy, lòng lập tức thắt lại.
Từ khi ba tuổi Cố Húc Chu đã không còn mẹ, cha và anh trai thương cậu, sợ cậu chịu uất ức nên càng yêu thương cậu gấp bội.
Cố Húc Chu nhìn vẻ mặt đầy quan tâm của cha và anh trai, nở một nụ cười, nhưng giọng nói vẫn còn mang theo tiếng nức nở: "Không có gì đâu ạ, chỉ là con gặp một cơn ác mộng thôi."